It’s not surprising that it took me so long to discover the extent of  dịch - It’s not surprising that it took me so long to discover the extent of  Việt làm thế nào để nói

It’s not surprising that it took me

It’s not surprising that it took me so long to discover the extent of my miseducation, because the last thing an elite education will teach you is its own inadequacy. As two dozen years at Yale and Columbia have shown me, elite colleges relentlessly encourage their students to flatter themselves for being there, and for what being there can do for them. The advantages of an elite education are indeed undeniable. You learn to think, at least in certain ways, and you make the contacts needed to launch yourself into a life rich in all of society’s most cherished rewards. To consider that while some opportunities are being created, others are being cancelled and that while some abilities are being developed, others are being crippled is, within this context, not only outrageous, but inconceivable.

I’m not talking about curricula or the culture wars, the closing or opening of the American mind, political correctness, canon formation, or what have you. I’m talking about the whole system in which these skirmishes play out. Not just the Ivy League and its peer institutions, but also the mechanisms that get you there in the first place: the private and affluent public “feeder” schools, the ever-growing parastructure of tutors and test-prep courses and enrichment programs, the whole admissions frenzy and everything that leads up to and away from it. The message, as always, is the medium. Before, after, and around the elite college classroom, a constellation of values is ceaselessly inculcated. As globalization sharpens economic insecurity, we are increasingly committing ourselves—as students, as parents, as a society—to a vast apparatus of educational advantage. With so many resources devoted to the business of elite academics and so many people scrambling for the limited space at the top of the ladder, it is worth asking what exactly it is you get in the end—what it is we all get, because the elite students of today, as their institutions never tire of reminding them, are the leaders of tomorrow.

The first disadvantage of an elite education, as I learned in my kitchen that day, is that it makes you incapable of talking to people who aren’t like you. Elite schools pride themselves on their diversity, but that diversity is almost entirely a matter of ethnicity and race. With respect to class, these schools are largely—indeed increasingly—homogeneous. Visit any elite campus in our great nation and you can thrill to the heartwarming spectacle of the children of white businesspeople and professionals studying and playing alongside the children of black, Asian, and Latino businesspeople and professionals. At the same time, because these schools tend to cultivate liberal attitudes, they leave their students in the paradoxical position of wanting to advocate on behalf of the working class while being unable to hold a simple conversation with anyone in it. Witness the last two Democratic presidential nominees, Al Gore and John Kerry: one each from Harvard and Yale, both earnest, decent, intelligent men, both utterly incapable of communicating with the larger electorate.

But it isn’t just a matter of class. My education taught me to believe that people who didn’t go to an Ivy League or equivalent school weren’t worth talking to, regardless of their class. I was given the unmistakable message that such people were beneath me. We were “the best and the brightest,” as these places love to say, and everyone else was, well, something else: less good, less bright. I learned to give that little nod of understanding, that slightly sympathetic “Oh,” when people told me they went to a less prestigious college. (If I’d gone to Harvard, I would have learned to say “in Boston” when I was asked where I went to school—the Cambridge version of noblesse oblige.) I never learned that there are smart people who don’t go to elite colleges, often precisely for reasons of class. I never learned that there are smart people who don’t go to college at all.

I also never learned that there are smart people who aren’t “smart.” The existence of multiple forms of intelligence has become a commonplace, but however much elite universities like to sprinkle their incoming classes with a few actors or violinists, they select for and develop one form of intelligence: the analytic. While this is broadly true of all universities, elite schools, precisely because their students (and faculty, and administrators) possess this one form of intelligence to such a high degree, are more apt to ignore the value of others. One naturally prizes what one most possesses and what most makes for one’s advantages. But social intelligence and emotional intelligence and creative ability, to name just three other forms, are not distributed preferentially among the educational elite. The “best” are the brightest only in one narrow sense. One needs to wander away from the educational elite to begin to discover this.

What about people who aren’t bright in any sense? I have a friend who went to an Ivy League college after graduating from a typically mediocre public high school. One of the values of going to such a school, she once said, is that it teaches you to relate to stupid people. Some people are smart in the elite-college way, some are smart in other ways, and some aren’t smart at all. It should be embarrassing not to know how to talk to any of them, if only because talking to people is the only real way of knowing them. Elite institutions are supposed to provide a humanistic education, but the first principle of humanism is Terence’s: “nothing human is alien to me.” The first disadvantage of an elite education is how very much of the human it alienates you from.

The second disadvantage, implicit in what I’ve been saying, is that an elite education inculcates a false sense of self-worth. Getting to an elite college, being at an elite college, and going on from an elite college—all involve numerical rankings: SAT, GPA, GRE. You learn to think of yourself in terms of those numbers. They come to signify not only your fate, but your identity; not only your identity, but your value. It’s been said that what those tests really measure is your ability to take tests, but even if they measure something real, it is only a small slice of the real. The problem begins when students are encouraged to forget this truth, when academic excellence becomes excellence in some absolute sense, when “better at X” becomes simply “better.”

There is nothing wrong with taking pride in one’s intellect or knowledge. There is something wrong with the smugness and self-congratulation that elite schools connive at from the moment the fat envelopes come in the mail. From orientation to graduation, the message is implicit in every tone of voice and tilt of the head, every old-school tradition, every article in the student paper, every speech from the dean. The message is: You have arrived. Welcome to the club. And the corollary is equally clear: You deserve everything your presence here is going to enable you to get. When people say that students at elite schools have a strong sense of entitlement, they mean that those students think they deserve more than other people because their SAT scores are higher.

At Yale, and no doubt at other places, the message is reinforced in embarrassingly literal terms. The physical form of the university—its quads and residential colleges, with their Gothic stone façades and wrought-iron portals—is constituted by the locked gate set into the encircling wall. Everyone carries around an ID card that determines which gates they can enter. The gate, in other words, is a kind of governing metaphor—because the social form of the university, as is true of every elite school, is constituted the same way. Elite colleges are walled domains guarded by locked gates, with admission granted only to the elect. The aptitude with which students absorb this lesson is demonstrated by the avidity with which they erect still more gates within those gates, special realms of ever-greater exclusivity—at Yale, the famous secret societies, or as they should probably be called, the open-secret societies, since true secrecy would defeat their purpose. There’s no point in excluding people unless they know they’ve been excluded.



One of the great errors of an elite education, then, is that it teaches you to think that measures of intelligence and academic achievement are measures of value in some moral or metaphysical sense. But they’re not. Graduates of elite schools are not more valuable than stupid people, or talentless people, or even lazy people. Their pain does not hurt more. Their souls do not weigh more. If I were religious, I would say, God does not love them more. The political implications should be clear. As John Ruskin told an older elite, grabbing what you can get isn’t any less wicked when you grab it with the power of your brains than with the power of your fists. “Work must always be,” Ruskin says, “and captains of work must always be….[But] there is a wide difference between being captains…of work, and taking the profits of it.”

The political implications don’t stop there. An elite education not only ushers you into the upper classes; it trains you for the life you will lead once you get there. I didn’t understand this until I began comparing my experience, and even more, my students’ experience, with the experience of a friend of mine who went to Cleveland State. There are due dates and attendance requirements at places like Yale, but no one takes them very seriously. Extensions are available for the asking; threats to deduct credit for missed classes are rarely, if ever, carried out. In other words, students at places like Yale get an endless string of second chances. Not so at places like Cleveland State. My friend once got a D in a class in which she’d been running an A because she was coming off a waitressing shift
0/5000
Từ: -
Sang: -
Kết quả (Việt) 1: [Sao chép]
Sao chép!
Nó không phải là đáng ngạc nhiên rằng nó đã cho tôi quá lâu để khám phá mức độ miseducation của tôi, bởi vì điều cuối cùng một nền giáo dục ưu tú sẽ dạy cho bạn là thiếu của riêng mình. Khi hai chục năm tại Đại học Yale và Columbia đã cho thấy tôi, trường cao đẳng ưu tú không ngừng khuyến khích học sinh của mình để nuôi hy mình vì có, và cho những gì đang có thể làm cho họ. Những lợi thế của một nền giáo dục ưu tú là thực sự không thể phủ nhận. Bạn tìm hiểu để suy nghĩ, ít trong cách nhất định, và bạn làm cho các số liên lạc cần thiết để hòa mình vào một cuộc sống phong phú trong tất cả các phần thưởng yêu mến nhất của xã hội. Xem xét rằng trong khi một số cơ hội đang được tạo ra, những người khác đang bị hủy bỏ và rằng trong khi một số khả năng đang được phát triển, những người khác đang bị tê liệt là, trong bối cảnh này, không chỉ thái quá, nhưng phi thường.Tôi không nói về chương trình giảng dạy hoặc các cuộc chiến tranh văn hóa, đóng cửa hoặc mở tâm trí người Mỹ, chính trị đúng đắn, canon hình thành, hoặc những gì có bạn. Tôi đang nói về toàn bộ hệ thống trong đó các cuộc giao tranh diễn ra. Không chỉ là các giải đấu Ivy và tổ chức ngang hàng của nó, mà còn là cơ chế giúp bạn có ở nơi đầu tiên: khu vực tư nhân và giàu có "nạp" trường học, ngày càng phát triển parastructure của giáo viên dạy kèm và các khóa học chuẩn bị thử nghiệm và chương trình làm giàu, điên cuồng nhập học toàn bộ và tất cả mọi thứ dẫn đến và đi từ nó. Các bài viết, như mọi khi, là các phương tiện. Trước đây, sau khi, và xung quanh thành phố lớp học trường cao đẳng ưu tú, một chòm sao của giá trị không ngừng inculcated. Khi toàn cầu hóa là sắc mất an ninh kinh tế, chúng tôi đang ngày càng cam kết chính mình-như là sinh viên, như là cha mẹ, như một xã hội — để một bộ máy rộng lớn của giáo dục lợi thế. Với vì vậy, nhiều nguồn lực dành cho việc kinh doanh của Viện nghiên cứu ưu tú và rất nhiều người dân xáo trộn cho không gian giới hạn ở phía trên của các bậc thang, nó là giá trị yêu cầu chính xác nó là gì bạn nhận được cuối cùng-những gì nó là tất cả chúng ta nhận được, bởi vì các sinh viên ưu tú của ngày hôm nay, như các tổ chức của họ không bao giờ lốp của nhắc nhở họ, là các nhà lãnh đạo của ngày mai.Những bất lợi đầu tiên của một nền giáo dục ưu tú, như tôi đã học được trong nhà bếp của tôi ngày hôm đó, là nó làm cho bạn không có khả năng nói chuyện với những người không giống như bạn. Trường ưu tú tự hào về sự đa dạng của họ, nhưng sự đa dạng đó là gần như hoàn toàn một vấn đề của dân tộc và chủng tộc. Đối với lớp học, các trường này phần lớn — thực sự ngày càng — đồng nhất. Truy cập vào bất kỳ cơ sở ưu tú tại quốc gia tuyệt vời của chúng tôi và bạn có thể thrill đến những cảnh tượng heartwarming của trẻ em của trắng doanh và các chuyên gia nghiên cứu và chơi cùng với trẻ em của màu đen, Châu á, và La tinh doanh nhân và các chuyên gia. Cùng lúc đó, bởi vì các trường này có xu hướng trồng tự do thái độ, họ để học sinh của mình ở vị trí nghịch lý muốn biện hộ thay mặt cho giai cấp lao động trong khi không thể được tổ chức một cuộc hội thoại đơn giản với bất cứ ai ở trong đó. Chứng kiến các đề cử dân chủ cuối hai tổng thống, Al Gore và John Kerry: một mỗi từ Harvard và Yale, cả hai một cách nghiêm túc, Phong Nha, thông minh người, cả hai đều hoàn toàn không có khả năng giao tiếp với các cử tri lớn hơn.Nhưng nó không phải là chỉ là một vấn đề lớp. Giáo dục của tôi dạy tôi tin rằng những người đã không đi đến một Ivy League hoặc tương đương trường không có giá trị nói chuyện với, bất kể lớp học của mình. Tôi đã được đưa ra thông báo không thể nhầm lẫn rằng những người bên dưới tôi. Chúng tôi đã "tốt nhất và sáng nhất," như những nơi này thích nói, và tất cả mọi người khác là, tốt, cái gì khác: ít tốt, ít tươi sáng. Tôi đã học được để cung cấp cho rằng gật nhỏ của sự hiểu biết, rằng một chút cảm "Oh," khi người nói với tôi họ đã đi đến một trường cao đẳng ít có uy tín. (Nếu tôi đã đi đến đại học Harvard, tôi sẽ đã học được để nói "ở Boston" khi tôi đã được hỏi nơi tôi đã đi học — Phiên bản Cambridge của noblesse oblige.) Tôi không bao giờ biết được rằng có những người thông minh những người không đi đến trường cao đẳng ưu tú, thường chính xác cho các lý do của lớp. Tôi không bao giờ biết được rằng có những người thông minh những người không đi học đại học ở tất cả.Tôi cũng không bao giờ biết được rằng có những người thông minh những người không phải là "thông minh". Sự tồn tại của nhiều hình thức của tình báo đã trở thành một phổ biến, nhưng tuy nhiên, nhiều trường đại học ưu tú muốn rắc lớp học của họ đến với một vài diễn viên hoặc những nghệ sĩ violin, họ chọn cho và phát triển một hình thức của trí thông minh: các phân tích. Trong khi điều này rộng rãi đúng của tất cả các trường đại học, trường ưu tú, chính xác bởi vì sinh viên của họ (và giảng viên, và quản trị viên) có một hình thức tình báo đến một mức độ cao, có nhiều apt để bỏ qua giá trị của những người khác. Một tự nhiên giải thưởng những gì một đặt sở hữu và những gì đặt làm cho nhất của một lợi thế. Nhưng tình báo xã hội và tình cảm tình báo và khả năng sáng tạo, để đặt tên chỉ là ba các hình thức khác, được không phân phối hay giữa các tầng lớp giáo dục. "Tốt nhất" là sáng nhất duy nhất trong một ý nghĩa hẹp. Cần phải đi lang thang từ các tầng lớp giáo dục bắt đầu khám phá này.Những gì về những người không sáng trong bất kỳ ý nghĩa? Tôi có một người bạn những người đã đi đến một trường đại học Ivy League sau khi tốt nghiệp từ một tiểu học công cộng thường tầm thường. Một trong các giá trị của sẽ như một trường học, cô đã từng nói, là nó dạy cho bạn để liên quan đến người ngu ngốc. Một số người được thông minh trong trình elite-cao đẳng, một số thông minh theo những cách khác, và một số không thông minh ở tất cả. Nó sẽ được lúng túng không để biết làm thế nào để nói chuyện với bất kỳ người trong số họ, nếu chỉ vì nói chuyện với mọi người là cách chỉ thực sự để biết họ. Các cơ sở ưu tú có nghĩa vụ phải cung cấp một nền giáo dục nhân văn, nhưng nguyên tắc đầu tiên của nhân văn là Terence của: "không có gì con người là người nước ngoài với tôi." Những bất lợi đầu tiên của một nền giáo dục ưu tú là như thế nào rất nhiều con người nó alienates bạn từ.Những bất lợi thứ hai, tiềm ẩn trong những gì tôi đã nói, là một nền giáo dục ưu tú inculcates một cảm giác sai về giá trị bản thân. Nhận được để một trường đại học ưu tú, đang tại một trường đại học ưu tú và xảy ra từ một trường đại học ưu tú — tất cả liên quan đến số bảng xếp hạng: SAT, GPA, GRE. Bạn tìm hiểu suy nghĩ của mình về những con số. Họ đến để biểu thị không chỉ là số phận của bạn, nhưng danh tính của bạn; không chỉ nhận dạng của bạn, nhưng giá trị của bạn. Nó được cho biết rằng những gì những bài thi thực sự đánh giá là khả năng của bạn để có bài kiểm tra, nhưng ngay cả khi họ đo một cái gì đó thực sự, nó là chỉ là một lát nhỏ của thực tế. Vấn đề bắt đầu khi học sinh được khuyến khích để quên đi sự thật này, khi học tập xuất sắc trở thành xuất sắc trong một số ý nghĩa tuyệt đối, khi "tốt hơn lúc X" sẽ trở thành chỉ đơn giản là "tốt hơn."Không có gì sai với chụp niềm tự hào trong trí tuệ, kiến thức. Đó là một cái gì đó sai với smugness và tự chúc mừng mà trường ưu tú không thấy tại từ thời điểm này phong bì chất béo đến trong thư. Từ định hướng để tốt nghiệp, tin nhắn là tiềm ẩn trong mỗi giai điệu của giọng nói và độ nghiêng của người đứng đầu, mỗi truyền thống trường học cũ, mỗi bài viết trong tờ báo sinh viên, mỗi bài phát biểu từ dean. Thông điệp: bạn đã đến. Chào mừng đến câu lạc bộ. Và các hệ luỵ là bằng nhau rõ ràng: bạn xứng đáng tất cả mọi thứ của bạn hiện diện ở đây sẽ cho phép bạn để có được. Khi người ta nói rằng học sinh tại các trường ưu tú có một cảm giác mạnh mẽ của quyền lợi được, họ có ý nghĩa rằng những sinh viên nghĩ rằng họ xứng đáng hơn hơn những người khác bởi vì số điểm SAT của họ rất cao.Tại Yale, và không có nghi ngờ tại những nơi khác, thư được gia cố chữ xấu hổ về. Các hình thức vật lý của đại học — các quads và trường đại học khu dân cư, với kiến trúc Gothic của đá hình và wrought sắt cổng — được thành lập bởi cửa bị khóa đặt vào tường tròn. Tất cả mọi người mang xung quanh một thẻ ID xác định cửa mà họ có thể nhập. Các cửa khẩu, nói cách khác, là một loại quản ẩn dụ — vì các hình thức xã hội của các trường đại học, như là đúng của tất cả các trường ưu tú, được thành lập theo cùng một cách. Trường cao đẳng ưu tú là có tường bao quanh các lĩnh vực bảo vệ bởi cửa bị khóa, với nhập học cấp chỉ cho bầu. Aptitude mà sinh viên hấp thụ bài học này được thể hiện bởi avidity mà họ thẳng đứng vẫn còn thêm cổng trong vòng các cửa, đặc biệt cõi của độc quyền lớn hơn bao giờ hết — ở Đại học Yale, xã hội bí mật nổi tiếng, hoặc như họ nên có lẽ được gọi là, các xã hội bí mật mở, kể từ khi bí mật thực sự sẽ đánh bại mục đích của họ. Có là không có điểm trong không bao gồm người trừ khi họ biết họ đã bị loại trừ. Một trong những lỗi tuyệt vời của một nền giáo dục ưu tú, sau đó, là nó dạy cho bạn để nghĩ rằng các biện pháp của trí tuệ và thành tích học tập các biện pháp của các giá trị trong một số ý nghĩa đạo Đức hay siêu hình. Nhưng chúng không. Sinh viên tốt nghiệp của trường ưu tú là không có giá trị hơn so với người ngu ngốc, hoặc không có tài người, hoặc thậm chí lười biếng người. Nỗi đau của họ không làm tổn thương nhiều hơn nữa. Linh hồn của họ không cân nhắc thêm. Nếu tôi là tôn giáo, tôi sẽ nói, Thiên Chúa không yêu thương họ nhiều hơn. Những tác động chính trị nên được rõ ràng. Như John Ruskin nói với một tầng lớp lớn, lấy những gì bạn có thể nhận được không phải là bất kỳ ít độc ác khi bạn lấy nó với sức mạnh của bộ não của bạn hơn với sức mạnh của nắm tay của bạn. "Công việc phải luôn luôn," Ruskin nói, "và đội trưởng của công việc luôn luôn phải... [nhưng] có một sự khác biệt nhiều giữa là đội trưởng... của công việc, và lấy lợi nhuận của nó."Những tác động chính trị không dừng ở đó. Một nền giáo dục ưu tú không chỉ ushers bạn vào tầng lớp thượng lưu; nó xe lửa bạn cho cuộc sống bạn sẽ dẫn một khi bạn đạt được điều đó. Tôi không hiểu điều này cho đến khi tôi bắt đầu so sánh kinh nghiệm của tôi, và hơn nữa, học sinh của tôi kinh nghiệm, với kinh nghiệm của một người bạn của tôi những người đã đi đến nhà nước Cleveland. Đó là do ngày và yêu cầu tham gia học tại những nơi như Yale, nhưng không có ai mất họ rất nghiêm túc. Tiện ích mở rộng có sẵn cho các yêu cầu; mối đe dọa để khấu trừ tín dụng cho các lớp học nhỡ là hiếm khi, nếu bao giờ hết, thực hiện. Nói cách khác, sinh viên tại những nơi như Yale có được một loạt bất tận các cơ hội thứ hai. Không phải như vậy ở những nơi như Cleveland nhà nước. Tôi một khi đã nhận một D trong một lớp học mà cô đã chạy một A vì cô đã sắp tắt một sự thay đổi waitressing
đang được dịch, vui lòng đợi..
Kết quả (Việt) 2:[Sao chép]
Sao chép!
Nó không ngạc nhiên khi nó đã cho tôi quá nhiều thời gian để khám phá mức độ miseducation của tôi, bởi vì điều cuối cùng một nền giáo dục ưu tú sẽ dạy cho bạn là không thích đáng của mình. Như hai chục năm tại Yale và Columbia đã cho tôi thấy, các trường đại học ưu tú không ngừng khuyến khích các sinh viên của họ để tâng bốc bản thân để được ở đó, và cho những gì con có thể làm gì cho họ. Những lợi thế của một nền giáo dục ưu tú có thực sự không thể phủ nhận. Bạn học cách suy nghĩ, ít nhất là theo những cách nhất định, và bạn có những mối liên hệ cần thiết để khởi động cho mình vào một cuộc sống phong phú trong tất cả các phần thưởng đáng quý nhất của xã hội. Để xem xét rằng trong khi một số cơ hội được tạo ra, những người khác đã bị hủy và rằng trong khi một số khả năng đang được phát triển, những người khác đang bị tê liệt là, trong bối cảnh này, không chỉ thái quá, nhưng không thể nghĩ bàn. Tôi không nói về chương trình giảng dạy hoặc các nền văn hóa cuộc chiến tranh, đóng cửa hoặc mở cửa của tâm trí người Mỹ, chính trị đúng đắn, hình canon, hoặc những gì có bạn. Tôi đang nói về toàn bộ hệ thống trong đó các cuộc giao tranh diễn ra. Không chỉ là Ivy League và tổ chức đồng đẳng của nó, mà còn là cơ chế mà có được bạn có ở nơi đầu tiên: công chúng "trung chuyển" các trường tư và giàu có, các parastructure ngày càng tăng của các giáo viên và các khóa học thử nghiệm chuẩn bị và chương trình làm giàu, các toàn bộ tuyển sinh điên cuồng và tất cả mọi thứ mà dẫn lên đến và đi từ nó. Thông điệp này, như mọi khi, là phương tiện. Trước, sau, và xung quanh các lớp học đại học ưu tú, một chòm sao của các giá trị luôn được khắc sâu. Khi toàn cầu hóa là sắc bất an kinh tế, chúng ta đang ngày càng cam kết chính mình-như học sinh, cha mẹ, như một xã hội đến một bộ máy khổng lồ của lợi thế giáo dục. Với rất nhiều nguồn lực dành cho việc kinh doanh của các học giả ưu tú và rất nhiều người đua nhau cho không gian hạn chế ở trên cùng của bậc thang, nó là giá trị yêu cầu chính xác những gì nó là bạn nhận được trong cuối những gì nó là tất cả chúng ta có được, bởi vì các sinh viên ưu tú của ngày hôm nay, khi các tổ chức của họ không bao giờ chán nhắc nhở họ, là những nhà lãnh đạo của ngày mai. Những bất lợi đầu tiên của một nền giáo dục ưu tú, như tôi đã học được trong nhà bếp của tôi ngày hôm đó, là nó làm cho bạn không có khả năng nói chuyện với những người aren ' t như bạn. Trường Elite tự hào về sự đa dạng của họ, nhưng sự đa dạng đó là gần như hoàn toàn là vấn đề dân tộc và chủng tộc. Đối với lớp học với, các trường này chủ yếu là trên thực tế ngày càng đồng nhất. Đến bất kỳ khuôn viên ưu tú trong dân lớn của chúng tôi và bạn có thể hồi hộp với cảnh tượng ấm lòng những người con của các doanh nhân và các chuyên gia nghiên cứu trắng và chơi cùng với các con của doanh nhân đen, châu Á, và La tinh và các chuyên gia. Đồng thời, bởi vì các trường này có xu hướng nuôi dưỡng thái độ tự do, họ để học sinh của mình ở vị trí nghịch lý là muốn ủng hộ đại diện cho giai cấp công nhân trong khi không có khả năng tổ chức một cuộc hội thoại đơn giản với bất cứ ai ở trong đó. Chứng kiến hai ứng cử viên cuối cùng đảng Dân chủ, Al Gore và John Kerry:. Một trong mỗi từ Harvard và Yale, cả hai một cách nghiêm túc, đàng hoàng, người đàn ông thông minh, cả hai hoàn toàn không có khả năng giao tiếp với cử tri lớn hơn nhưng nó không phải chỉ là vấn đề của lớp. Giáo dục của tôi dạy tôi tin rằng những người không đi đến một Ivy League hay trường tương đương là không đáng nói đến, không phân biệt giai cấp của mình. Tôi đã đưa ra thông điệp không thể nhầm lẫn rằng những người như vậy là dưới chân tôi. Chúng tôi là "tốt nhất và sáng nhất," như những nơi thích nói, và mọi người khác là, tốt, cái gì khác: chưa tốt, ít sáng. Tôi đã học được để cung cấp cho rằng cái gật đầu rất ít hiểu biết, mà hơi có cảm tình "Oh," khi người ta nói với tôi rằng họ đã đi đến một trường đại học ít danh tiếng. (Nếu tôi đi đến Harvard, tôi đã học được cách nói "ở Boston" khi tôi đã hỏi nơi tôi đã đi đến trường-phiên bản Cambridge của quý tộc bắt buộc.) Tôi không bao giờ biết được rằng có những người thông minh không đi các trường cao đẳng ưu tú, thường chính xác cho lý do của lớp. Tôi không bao giờ biết được rằng có những người thông minh không đi học đại học ở tất cả. Tôi cũng không bao giờ biết được rằng có những người thông minh không phải là người "thông minh". Sự tồn tại của nhiều hình thức của trí thông minh đã trở thành một phổ biến, nhưng tuy nhiên nhiều các trường đại học ưu tú muốn rắc lớp gọi của họ với một vài diễn viên hay nghệ sĩ violin, họ chọn cho và phát triển một hình thức của trí thông minh: các phân tích. Trong khi đây là một cách rộng rãi thật sự của tất cả các trường đại học, trường học ưu tú, chính vì học sinh của mình (và giảng viên, cán bộ quản lý) có một hình thức của trí thông minh ở mức độ cao như vậy, có khuynh hướng bỏ qua các giá trị của người khác. Một cách tự nhiên giải thưởng gì người ta có nhất và điều gì khiến cho hầu hết các lợi thế của một người. Nhưng trí thông minh xã hội và trí tuệ cảm xúc và khả năng sáng tạo, để đặt tên chỉ là ba hình thức khác, không được phân phối ưu tiên giữa các tầng lớp giáo dục. "Tốt nhất" là chỉ trong một nghĩa hẹp sáng. Một cần phải đi khỏi các tầng lớp giáo dục để bắt đầu khám phá này. Còn những người không sáng trong bất kỳ ý nghĩa? Tôi có một người bạn đã đi đến một Ivy League đại học sau khi tốt nghiệp từ một trường trung học công lập thường tầm thường. Một trong những giá trị đi đến một trường như vậy, cô đã từng nói, là nó dạy cho bạn để liên hệ với những người ngu ngốc. Một số người thông minh trong cách ưu tú-đại học, một số là thông minh theo những cách khác, và một số không thông minh chút nào. Nó nên được lúng túng không biết làm thế nào để nói chuyện với bất kỳ người trong số họ, nếu chỉ vì nói chuyện với mọi người là cách duy nhất thực sự biết họ. Tổ chức Elite có nghĩa vụ phải cung cấp một nền giáo dục nhân văn, nhưng nguyên tắc đầu tiên của chủ nghĩa nhân văn là Terence của: ". Không có gì con người xa lạ với tôi" Những bất lợi đầu tiên của một nền giáo dục ưu tú là cách rất nhiều của con người suy nghĩ đó tách bạn khỏi. Nhược điểm thứ hai , tiềm ẩn trong những gì tôi đã nói, đó là một nền giáo dục ưu tú inculcates một cảm giác sai lầm về giá trị bản thân. Bắt một trường đại học ưu tú, là một trường đại học ưu tú tại, và đi từ một tầng lớp đại học liên quan đến tất cả các bảng xếp hạng số: SAT, GPA, GRE. Bạn học cách suy nghĩ của mình về những con số. Họ đến để biểu không chỉ số phận của mình, nhưng danh tính của bạn; không chỉ nhận dạng của bạn, nhưng giá trị của bạn. Nó được cho biết rằng khả năng của bạn để làm bài kiểm tra những gì những bài kiểm tra thực sự đo lường được, nhưng ngay cả khi họ đo điều gì đó thực sự, nó chỉ là một phần nhỏ của sự thật. Vấn đề bắt đầu khi học sinh được khuyến khích để quên đi sự thật này, khi học tập xuất sắc trở nên xuất sắc trong một số ý nghĩa tuyệt đối, khi "tốt hơn ở X" trở nên đơn giản là "tốt hơn." Không có gì sai với niềm hãnh diện trong một của trí tuệ và kiến thức. Có cái gì đó sai trái với smugness và tự chúc mừng các trường học ưu tú thông đồng tại từ thời điểm phong bì chất béo đến trong thư. Từ định hướng đến tốt nghiệp, tin nhắn là tiềm ẩn trong mỗi giai điệu của giọng nói và độ nghiêng của đầu, mọi truyền thống trường học cũ, mỗi bài viết trong giấy học sinh, tất cả các bài phát biểu của trưởng khoa. Thông điệp là: Bạn đã đến. Chào mừng đến với câu lạc bộ. Và hệ quả tất yếu là bằng nhau rõ ràng: Bạn xứng đáng được tất cả mọi thứ hiện diện của bạn ở đây sẽ cho phép bạn để có được. Khi mọi người nói rằng học sinh ở các trường học ưu tú có một ý thức mạnh mẽ về quyền được, họ có nghĩa là những sinh viên nghĩ rằng họ xứng đáng được hưởng nhiều hơn những người khác vì điểm số SAT của họ là cao. Tại Yale, và không có nghi ngờ ở những nơi khác, tin nhắn được gia cố trong xấu hổ về nghĩa đen. Các hình thức vật lý của các trường đại học và cao đẳng của nó quads dân cư, với mặt tiền bằng đá Gothic của họ và rèn sắt cổng thông tin-được cấu thành bởi các cổng bị khóa đặt vào trong tường bao quanh. Mọi người luôn mang theo một thẻ ID mà xác định cửa họ có thể nhập. Cánh cổng này, nói cách khác, là một loại quản ẩn dụ-bởi vì hình thức xã hội của các trường đại học, như là thực sự của mỗi học viên ưu tú, được thành lập theo cùng một cách. Cao đẳng Elite là lĩnh vực có tường bao quanh bảo vệ bởi cửa bị khóa, nhập học với chỉ cấp cho những người được chọn. Aptitude với đó học sinh tiếp thu bài học này được chứng minh bởi sự thèm thuồng mà họ dựng lên vẫn còn nhiều cửa khẩu trong những cửa, cảnh giới đặc biệt của ngày càng nhiều độc quyền-tại Yale, các hội kín nổi tiếng, hoặc khi họ có lẽ nên được gọi là, mở xã hội -secret, vì bí mật thực sự sẽ đánh bại mục đích của họ. Không có điểm trong không kể người trừ khi họ biết họ đã bị loại trừ. Một trong những lỗi lớn của một nền giáo dục ưu tú, sau đó, là nó dạy cho bạn để nghĩ rằng các biện pháp của trí thông minh và thành tích học tập là những biện pháp có giá trị trong một số đạo đức hay siêu hình ý nghĩa. Nhưng họ không. Sinh viên tốt nghiệp các trường ưu tú là không có giá trị hơn những người ngu ngốc, hoặc những người bất tài, hoặc ngay cả những người lười biếng. Nỗi đau của họ không bị tổn hại hơn. Linh hồn của họ không cân nhắc nhiều hơn. Nếu tôi là tôn giáo, tôi sẽ nói, Thiên Chúa không yêu họ nhiều hơn. Các tác động chính trị nên được rõ ràng. Như John Ruskin nói với một giới tinh hoa cũ, lấy những gì bạn có thể nhận được không phải là bất kỳ ít xấu xa khi bạn lấy nó với sức mạnh của bộ não của bạn hơn với sức mạnh của nắm đấm của bạn. "Công việc phải luôn luôn được," Ruskin nói, "và đội trưởng của công trình phải luôn luôn được .... [Nhưng] có một sự khác biệt lớn giữa việc thuyền trưởng ... của công việc, và lấy lợi nhuận của nó." Các tác động chính trị không ngừng có. Một nền giáo dục ưu tú không chỉ ushers bạn vào tầng lớp thượng lưu; nó đã đào tạo bạn cho cuộc sống bạn sẽ dẫn khi bạn đến nơi. Tôi không hiểu điều này cho đến khi tôi bắt đầu so sánh kinh nghiệm của tôi, và thậm chí nhiều hơn, kinh nghiệm của học sinh, với kinh nghiệm của một người bạn của tôi, người đã đi đến Cleveland State. Có ngày đến hạn và yêu cầu tham dự tại những nơi như Yale, nhưng không ai đưa họ rất nghiêm túc. Phần mở rộng có sẵn cho chào bán; mối đe dọa trích tín dụng cho các lớp học đã bỏ lỡ rất hiếm khi, nếu bao giờ hết, được thực hiện. Nói cách khác, học sinh tại những nơi như Yale nhận được một chuỗi vô tận của các cơ hội thứ hai. Không phải như vậy tại những nơi như Cleveland State. Người bạn của tôi một lần có một D trong một lớp học mà trong đó cô đã chạy một A vì cô ấy đã sắp tắt một sự thay đổi hầu bàn





















đang được dịch, vui lòng đợi..
 
Các ngôn ngữ khác
Hỗ trợ công cụ dịch thuật: Albania, Amharic, Anh, Armenia, Azerbaijan, Ba Lan, Ba Tư, Bantu, Basque, Belarus, Bengal, Bosnia, Bulgaria, Bồ Đào Nha, Catalan, Cebuano, Chichewa, Corsi, Creole (Haiti), Croatia, Do Thái, Estonia, Filipino, Frisia, Gael Scotland, Galicia, George, Gujarat, Hausa, Hawaii, Hindi, Hmong, Hungary, Hy Lạp, Hà Lan, Hà Lan (Nam Phi), Hàn, Iceland, Igbo, Ireland, Java, Kannada, Kazakh, Khmer, Kinyarwanda, Klingon, Kurd, Kyrgyz, Latinh, Latvia, Litva, Luxembourg, Lào, Macedonia, Malagasy, Malayalam, Malta, Maori, Marathi, Myanmar, Mã Lai, Mông Cổ, Na Uy, Nepal, Nga, Nhật, Odia (Oriya), Pashto, Pháp, Phát hiện ngôn ngữ, Phần Lan, Punjab, Quốc tế ngữ, Rumani, Samoa, Serbia, Sesotho, Shona, Sindhi, Sinhala, Slovak, Slovenia, Somali, Sunda, Swahili, Séc, Tajik, Tamil, Tatar, Telugu, Thái, Thổ Nhĩ Kỳ, Thụy Điển, Tiếng Indonesia, Tiếng Ý, Trung, Trung (Phồn thể), Turkmen, Tây Ban Nha, Ukraina, Urdu, Uyghur, Uzbek, Việt, Xứ Wales, Yiddish, Yoruba, Zulu, Đan Mạch, Đức, Ả Rập, dịch ngôn ngữ.

Copyright ©2025 I Love Translation. All reserved.

E-mail: