Private ownership of land can prevent too quick depletion according to dịch - Private ownership of land can prevent too quick depletion according to Việt làm thế nào để nói

Private ownership of land can preve

Private ownership of land can prevent too quick depletion according to Demsetz’s
argument:
If a single person owns land, he will attempt to maximize its present value by taking into account alternative future streams of benefits and costs and selecting that one which he believes will maximize the present value of his privately owned land rights. We all know that this means he will take into account the supply and demand conditions that he thinks will exist after his death. It is very difficult to see how communal owners can reach an agreement that takes account of these costs.
It is not at all clear that this argument proves what it is supposed to prove. That an owner needs to consider the conditions which may occur after his death insofar as they affect the present value of this land makes sense only if the owner intends to sell his land or if he intends to bequeath a valuable piece of land to his heirs. But if the private landowner is only concerned about his own income from the land without any concern about selling it or what he may be able to bequeath, then the private owner might well exploit his land at a rate calculated to maximize his income over his life expectancy. If the owner could know with some precision the date of his death, then, given the assumed values, he rationally should adopt an income maximizing exploitation policy which would have the land depleted at, or just after, the time of his death.
Demsetz’s argument is plausible only on the assumption that private owners are also motivated by a concern for the value they can bequeath to their heirs, i.e. they are not exclusively concerned with maximizing their own income from the land but they care about what value the land has for subsequent generations. It should be noted at this point that corporations of one sort or another and extended families can perform the function of considering future value and income if it is assumed that corporations or extended families continue beyond the death of any of their individual members. If members are added to the corporation to replace those who leave, then the corporate management must then consider future income. But unless some assumption is made about care for future generations, there is no superiority in land utilization of private
ownership except for possible gain of land value which may last a whole generation instead of only a partial one. Further, if the assumption about motivation which is needed to make Demsetz’s private ownership argument plausible is applied in the communal ownership setting, it is not at all obvious that communal owners, who care about what subsequent generations might inherit, would too quickly deplete the land and resources.
The decision-making costs involved in internalizing externalities also depend upon the motivational assumption. Demsetz argues that the decision-making costs for communal owners will be high because of the profitability for the holdout who may extract exorbitant terms. If a concern for the value left to future generations functions as a motive for the holdout also, then it is not clear how high the decision-making costs will be. At this point Demsetz’s neglect of state ownership becomes relevant to the argument about decision-making costs since state ownership as an alternative to private ownership is one way of reducing the decision-making costs of communal ownership. A comparison of decision-making costs in private ownership and in state ownership would be the more interesting comparison especially because of the similarities between state ownership and autonomous ownership [a form of ownership Grunebaum discusses in the following chapter]. Joseph Schumpeter points out, in Capitalism, Socialism and Democracy, that private owners may have high decisionmaking costs if they are ignorant of what other private owners are doing, i.e. the information cost component of decision-making costs may be higher in a private ownership competitive economy than in a state ownership economy. Lack of information
may also lead to bad decisions which have costs also . . .
0/5000
Từ: -
Sang: -
Kết quả (Việt) 1: [Sao chép]
Sao chép!
Private ownership of land can prevent too quick depletion according to Demsetz’sargument:If a single person owns land, he will attempt to maximize its present value by taking into account alternative future streams of benefits and costs and selecting that one which he believes will maximize the present value of his privately owned land rights. We all know that this means he will take into account the supply and demand conditions that he thinks will exist after his death. It is very difficult to see how communal owners can reach an agreement that takes account of these costs.It is not at all clear that this argument proves what it is supposed to prove. That an owner needs to consider the conditions which may occur after his death insofar as they affect the present value of this land makes sense only if the owner intends to sell his land or if he intends to bequeath a valuable piece of land to his heirs. But if the private landowner is only concerned about his own income from the land without any concern about selling it or what he may be able to bequeath, then the private owner might well exploit his land at a rate calculated to maximize his income over his life expectancy. If the owner could know with some precision the date of his death, then, given the assumed values, he rationally should adopt an income maximizing exploitation policy which would have the land depleted at, or just after, the time of his death.Demsetz’s argument is plausible only on the assumption that private owners are also motivated by a concern for the value they can bequeath to their heirs, i.e. they are not exclusively concerned with maximizing their own income from the land but they care about what value the land has for subsequent generations. It should be noted at this point that corporations of one sort or another and extended families can perform the function of considering future value and income if it is assumed that corporations or extended families continue beyond the death of any of their individual members. If members are added to the corporation to replace those who leave, then the corporate management must then consider future income. But unless some assumption is made about care for future generations, there is no superiority in land utilization of private
ownership except for possible gain of land value which may last a whole generation instead of only a partial one. Further, if the assumption about motivation which is needed to make Demsetz’s private ownership argument plausible is applied in the communal ownership setting, it is not at all obvious that communal owners, who care about what subsequent generations might inherit, would too quickly deplete the land and resources.
The decision-making costs involved in internalizing externalities also depend upon the motivational assumption. Demsetz argues that the decision-making costs for communal owners will be high because of the profitability for the holdout who may extract exorbitant terms. If a concern for the value left to future generations functions as a motive for the holdout also, then it is not clear how high the decision-making costs will be. At this point Demsetz’s neglect of state ownership becomes relevant to the argument about decision-making costs since state ownership as an alternative to private ownership is one way of reducing the decision-making costs of communal ownership. A comparison of decision-making costs in private ownership and in state ownership would be the more interesting comparison especially because of the similarities between state ownership and autonomous ownership [a form of ownership Grunebaum discusses in the following chapter]. Joseph Schumpeter points out, in Capitalism, Socialism and Democracy, that private owners may have high decisionmaking costs if they are ignorant of what other private owners are doing, i.e. the information cost component of decision-making costs may be higher in a private ownership competitive economy than in a state ownership economy. Lack of information
may also lead to bad decisions which have costs also . . .
đang được dịch, vui lòng đợi..
Kết quả (Việt) 2:[Sao chép]
Sao chép!
Sở hữu tư nhân về đất đai có thể ngăn chặn sự suy giảm quá nhanh theo Demsetz của
lập luận:
Nếu một người duy nhất sở hữu đất đai, ông sẽ cố gắng tối đa hóa giá trị hiện tại của nó bằng cách tham gia vào tài khoản thay thế dòng suối tương lai của lợi ích và chi phí và lựa chọn mà một mà ông tin rằng sẽ tối đa hóa giá trị hiện tại của quyền sở hữu đất đai tư nhân của mình. Chúng ta đều biết rằng điều này có nghĩa là ông sẽ đưa vào tài khoản các nguồn cung cấp và điều kiện đòi hỏi mà ông nghĩ sẽ tồn tại sau khi chết. Nó là rất khó để xem như thế nào chủ xã có thể đạt được một thỏa thuận đó xem xét đến các chi phí này.
Nó không phải là rõ ràng rằng lập luận này chứng minh những gì nó là vụ phải chứng minh. Đó là một chủ sở hữu cần phải xem xét các điều kiện có thể xảy ra sau khi ông chết trong chừng mực chúng ảnh hưởng đến giá trị hiện tại của đất này có ý nghĩa chỉ khi chủ sở hữu có ý định bán mảnh đất của mình hoặc nếu anh có ý định để thừa kế một mảnh có giá trị của đất đai cho người thừa kế của ông. Nhưng nếu chủ đất tư nhân được chỉ quan tâm về thu nhập của mình từ đất mà không có bất kỳ mối quan tâm về việc bán nó hoặc những gì anh có thể để lại thừa kế, thì chủ sở hữu tư nhân có thể khai thác tốt đất của mình với tốc độ tính toán để tối đa hóa thu nhập của ông trong suốt cuộc đời của mình thọ. Nếu chủ sở hữu có thể biết được với một số chính xác ngày chết của mình, sau đó, đưa ra các giá trị giả, ông hợp lý nên áp dụng một chính sách khai thác thu nhập tối đa mà đã có đất cạn kiệt ở, hoặc ngay sau khi, thời điểm ông qua đời.
Lập luận Demsetz của là hợp lý duy nhất trên giả định rằng các chủ sở hữu tư nhân cũng được thúc đẩy bởi một mối quan tâm cho các giá trị mà họ có thể để lại cho người thừa kế của họ, tức là họ không phải là độc quyền có liên quan với việc tối đa hóa thu nhập của họ từ đất mà họ quan tâm đến những gì giá trị đất đã cho tiếp theo thế hệ. Cần lưu ý ở điểm này mà các tập đoàn của một hay khác và gia đình mở rộng có thể thực hiện chức năng xem xét giá trị và thu nhập trong tương lai nếu nó được giả định rằng các công ty hoặc gia đình mở rộng tiếp tục sau cái chết của bất kỳ của các thành viên cá nhân của họ. Nếu các thành viên được thêm vào các tập đoàn để thay thế những người ra đi, sau đó quản lý của công ty thì phải xem xét thu nhập trong tương lai. Tuy nhiên, trừ một số giả thiết được đưa ra về chăm sóc cho thế hệ tương lai, không có ưu thế trong việc sử dụng đất của tư nhân
sở hữu trừ lợi có thể của giá trị đất mà có thể kéo dài cả một thế hệ thay vì chỉ một phần. Hơn nữa, nếu giả thiết về động đó là cần thiết để làm cho lập luận sở hữu tư nhân Demsetz của chính đáng được áp dụng trong các thiết lập quyền sở hữu công cộng, nó không phải là ở tất cả rõ ràng rằng các chủ xã, những người quan tâm về những gì các thế hệ tiếp theo có thể kế thừa, sẽ quá nhanh chóng làm cạn kiệt đất và nguồn lực.
Các chi phí ra quyết định liên quan đến nội hóa các yếu tố ngoại cũng phụ thuộc vào các giả định động lực. Demsetz lập luận rằng chi phí ra quyết định cho các chủ xã sẽ cao vì lợi nhuận cho người hết những người có thể trích xuất các điều khoản cắt cổ. Nếu một mối quan tâm đối với các giá trị còn lại cho các thế hệ tương lai chức năng như là một động lực cho người hết cũng được, sau đó nó không phải là rõ ràng như thế nào cao chi phí ra quyết định sẽ được. Tại thời điểm này bỏ bê của sở hữu nhà nước của Demsetz trở nên có liên quan đến các tranh cãi về chi phí ra quyết định kể từ khi sở hữu nhà nước như là một thay thế cho sở hữu tư nhân là một trong những cách để giảm chi phí ra quyết định của sở hữu xã. Một so sánh về chi phí ra quyết định trong quyền sở hữu tư nhân và sở hữu nhà nước sẽ là những so sánh thú vị hơn đặc biệt là vì sự tương đồng giữa sở hữu nhà nước và sở hữu độc lập [một hình thức sở hữu Grunebaum thảo luận trong các chương sau]. Joseph Schumpeter chỉ ra, trong chủ nghĩa tư bản, chủ nghĩa xã hội và dân chủ, mà chủ sở hữu tư nhân có thể có chi phí ra quyết định cao nếu họ không biết về những gì chủ sở hữu tư nhân khác đang làm, tức là các thành phần chi phí thông tin về chi phí ra quyết định có thể cao hơn một quyền sở hữu tư nhân cạnh tranh nền kinh tế hơn trong một nền kinh tế sở hữu nhà nước. Thiếu thông tin
cũng có thể dẫn đến quyết định sai lầm mà có chi phí cũng có. . .
đang được dịch, vui lòng đợi..
 
Các ngôn ngữ khác
Hỗ trợ công cụ dịch thuật: Albania, Amharic, Anh, Armenia, Azerbaijan, Ba Lan, Ba Tư, Bantu, Basque, Belarus, Bengal, Bosnia, Bulgaria, Bồ Đào Nha, Catalan, Cebuano, Chichewa, Corsi, Creole (Haiti), Croatia, Do Thái, Estonia, Filipino, Frisia, Gael Scotland, Galicia, George, Gujarat, Hausa, Hawaii, Hindi, Hmong, Hungary, Hy Lạp, Hà Lan, Hà Lan (Nam Phi), Hàn, Iceland, Igbo, Ireland, Java, Kannada, Kazakh, Khmer, Kinyarwanda, Klingon, Kurd, Kyrgyz, Latinh, Latvia, Litva, Luxembourg, Lào, Macedonia, Malagasy, Malayalam, Malta, Maori, Marathi, Myanmar, Mã Lai, Mông Cổ, Na Uy, Nepal, Nga, Nhật, Odia (Oriya), Pashto, Pháp, Phát hiện ngôn ngữ, Phần Lan, Punjab, Quốc tế ngữ, Rumani, Samoa, Serbia, Sesotho, Shona, Sindhi, Sinhala, Slovak, Slovenia, Somali, Sunda, Swahili, Séc, Tajik, Tamil, Tatar, Telugu, Thái, Thổ Nhĩ Kỳ, Thụy Điển, Tiếng Indonesia, Tiếng Ý, Trung, Trung (Phồn thể), Turkmen, Tây Ban Nha, Ukraina, Urdu, Uyghur, Uzbek, Việt, Xứ Wales, Yiddish, Yoruba, Zulu, Đan Mạch, Đức, Ả Rập, dịch ngôn ngữ.

Copyright ©2025 I Love Translation. All reserved.

E-mail: