Of course the greatest power Sara possessed and the one which gained h dịch - Of course the greatest power Sara possessed and the one which gained h Việt làm thế nào để nói

Of course the greatest power Sara p

Of course the greatest power Sara possessed and the one which gained her

even more followers than her luxuries and the fact that she was "the show pupil,"

the power that Lavinia and certain other girls were most envious of, and at the

same time most fascinated by in spite of themselves, was her power of telling

stories and of making everything she talked about seem like a story, whether it was

one or not.

Anyone who has been at school with a teller of stories knows what the wonder

means—how he or she is followed about and besought in a whisper to relate

romances; how groups gather round and hang on the outskirts of the favored party

in the hope of being allowed to join in and listen. Sara not only could tell stories,

but she adored telling them. When she sat or stood in the midst of a circle and

began to invent wonderful things, her green eyes grew big and shining, her cheeks

flushed, and, without knowing that she was doing it, she began to act and made

what she told lovely or alarming by the raising or dropping of her voice, the bend

and sway of her slim body, and the dramatic movement of her hands. She forgot

that she was talking to listening children; she saw and lived with the fairy folk, or

the kings and queens and beautiful ladies, whose adventures she was narrating.

Sometimes when she had finished her story, she was quite out of breath with

excitement, and would lay her hand on her thin, little, quick-rising chest, and half

laugh as if at herself.

"When I am telling it," she would say, "it doesn't seem as if it was only made

up. It seems more real than you are—more real than the schoolroom. I feel as if I

were all the people in the story—one after the other. It is queer."

She had been at Miss Minchin's school about two years when, one foggy

winter's afternoon, as she was getting out of her carriage, comfortably wrapped up

in her warmest velvets and furs and looking very much grander than she knew, she

caught sight, as she crossed the pavement, of a dingy little figure standing on the

area steps, and stretching its neck so that its wide-open eyes might peer at her

through the railings. Something in the eagerness and timidity of the smudgy face

made her look at it, and when she looked she smiled because it was her way to

smile at people.

But the owner of the smudgy face and the wide-open eyes evidently was afraid

that she ought not to have been caught looking at pupils of importance. She dodged

out of sight like a jack-in-the-box and scurried back into the kitchen, disappearing

so suddenly that if she had not been such a poor little forlorn thing, Sara would

have laughed in spite of herself. That very evening, as Sara was sitting in the midst

of a group of listeners in a corner of the schoolroom telling one of her stories, the

very same figure timidly entered the room, carrying a coal box much too heavy for

her, and knelt down upon the hearth rug to replenish the fire and sweep up the

ashes.

She was cleaner than she had been when she peeped through the area railings,

but she looked just as frightened. She was evidently afraid to look at the children

or seem to be listening. She put on pieces of coal cautiously with her fingers so that

she might make no disturbing noise, and she swept about the fire irons very softly.

But Sara saw in two minutes that she was deeply interested in what was going on,

and that she was doing her work slowly in the hope of catching a word here and

there. And realizing this, she raised her voice and spoke more clearly.

"The Mermaids swam softly about in the crystal-green water, and dragged

after them a fishing-net woven of deep-sea pearls," she said. "The Princess sat on

the white rock and watched them."

It was a wonderful story about a princess who was loved by a Prince Merman,

and went to live with him in shining caves under the sea.

The small drudge before the grate swept the hearth once and then swept it

again. Having done it twice, she did it three times; and, as she was doing it the

third time, the sound of the story so lured her to listen that she fell under the spell

and actually forgot that she had no right to listen at all, and also forgot everything

else. She sat down upon her heels as she knelt on the hearth rug, and the brush

hung idly in her fingers. The voice of the storyteller went on and drew her with it

into winding grottos under the sea, glowing with soft, clear blue light, and paved

with pure golden sands. Strange sea flowers and grasses waved about her, and far

away faint singing and music echoed.

The hearth brush fell from the work-roughened hand, and Lavinia Herbert

looked round.

"That girl has been listening," she said.

The culprit snatched up her brush, and scrambled to her feet. She caught at the

coal box and simply scuttled out of the room like a frightened rabbit.

Sara felt rather hot-tempered.

"I knew she was listening," she said. "Why shouldn't she?"

Lavinia tossed her head with great elegance.

"Well," she remarked, "I do not know whether your mamma would like you to

tell stories to servant girls, but I know MY mamma wouldn't like ME to do it."

"My mamma!" said Sara, looking odd. "I don't believe she would mind in the

least. She knows that stories belong to everybody."

"I thought," retorted Lavinia, in severe recollection, "that your mamma was

dead. How can she know things?"

"Do you think she DOESN'T know things?" said Sara, in her stern little voice.

Sometimes she had a rather stern little voice.

"Sara's mamma knows everything," piped in Lottie. "So does my

mamma—'cept Sara is my mamma at Miss Minchin's—my other one knows

everything. The streets are shining, and there are fields and fields of lilies, and

everybody gathers them. Sara tells me when she puts me to bed."

"You wicked thing," said Lavinia, turning on Sara; "making fairy stories about

heaven."

"There are much more splendid stories in Revelation," returned Sara. "Just

look and see! How do you know mine are fairy stories? But I can tell you"—with a

fine bit of unheavenly temper—"you will never find out whether they are or not if

you're not kinder to people than you are now. Come along, Lottie." And she

marched out of the room, rather hoping that she might see the little servant again

somewhere, but she found no trace of her when she got into the hall.

"Who is that little girl who makes the fires?" she asked Mariette that night.

Mariette broke forth into a flow of description.

Ah, indeed, Mademoiselle Sara might well ask. She was a forlorn little thing

who had just taken the place of scullery maid—though, as to being scullery maid,

she was everything else besides. She blacked boots and grates, and carried heavy

coal-scuttles up and down stairs, and scrubbed floors and cleaned windows, and

was ordered about by everybody. She was fourteen years old, but was so stunted in

growth that she looked about twelve. In truth, Mariette was sorry for her. She was

so timid that if one chanced to speak to her it appeared as if her poor, frightened

eyes would jump out of her head.

"What is her name?" asked Sara, who had sat by the table, with her chin on her

hands, as she listened absorbedly to the recital.

Her name was Becky. Mariette heard everyone below-stairs calling, "Becky,

do this," and "Becky, do that," every five minutes in the day.

Sara sat and looked into the fire, reflecting on Becky for some time after

Mariette left her. She made up a story of which Becky was the ill-used heroine.

She thought she looked as if she had never had quite enough to eat. Her very eyes

were hungry. She hoped she should see her again, but though she caught sight of

her carrying things up or down stairs on several occasions, she always seemed in

such a hurry and so afraid of being seen that it was impossible to speak to her.

But a few weeks later, on another foggy afternoon, when she entered her

sitting room she found herself confronting a rather pathetic picture. In her own

special and pet easy-chair before the bright fire, Becky—with a coal smudge on

her nose and several on her apron, with her poor little cap hanging half off her

head, and an empty coal box on the floor near her—sat fast asleep, tired out

beyond even the endurance of her hard-working young body. She had been sent up

to put the bedrooms in order for the evening. There were a great many of them, and

she had been running about all day. Sara's rooms she had saved until the last. They

were not like the other rooms, which were plain and bare. Ordinary pupils were

expected to be satisfied with mere necessaries. Sara's comfortable sitting room

seemed a bower of luxury to the scullery maid, though it was, in fact, merely a

nice, bright little room. But there were pictures and books in it, and curious things

from India; there was a sofa and the low, soft chair; Emily sat in a chair of her

own, with the air of a presiding goddess, and there was always a glowing fire and a

polished grate. Becky saved it until the end of her afternoon's work, because it

rested her to go into it, and she always hoped to snatch a few minutes to sit down

in the soft chair and look about her, and think about the wonderful good fortune of

the child who owned such surroundings and who went out on the cold days in

beautiful hats and coats one tried to catch a glimpse of through the area railing.

On this afternoon, when she had sat down, the sensation of relief to her short,

aching legs had been so wonderful and delightful that it had seemed to soothe her

whole body, and the glow of warmth and comfort from the fire had crept over her

like a spell, until, as she looked at the red coals, a tired, slow smile stole over her

smudged face, her head nodded forward without her being aware of it, her eyes

drooped, and she fell fast asleep. She had really
0/5000
Từ: -
Sang: -
Kết quả (Việt) 1: [Sao chép]
Sao chép!
Tất nhiên sức mạnh lớn nhất Sara sở hữu và một trong những nơi cô ấy những người theo nhiều hơn so với xa xỉ của mình và thực tế rằng cô là "học trò Hiển thị" sức mạnh đó Lavinia và một số cô gái khác đã đặt ganh tị của, và tại các đồng thời đặt thu hút bởi mặc dù bản thân, là sức mạnh của mình kể câu chuyện và làm cho tất cả những gì cô đã nói chuyện về có vẻ giống như một câu chuyện, cho dù đó là một hay không.Bất cứ ai đã tại trường học với một rút tiền của câu chuyện biết những gì thắc mắc có nghĩa là-làm thế nào họ sau khoảng và besought trong một tiếng thì thầm liên quan lãng mạn; làm thế nào nhóm lại và treo ở ngoại ô bên ưa thích Hy vọng được phép tham gia trong và lắng nghe. Sara không chỉ có thể cho biết câu chuyện, nhưng cô yêu thích nói cho họ. Khi cô ngồi hoặc đứng ở giữa một vòng tròn và bắt đầu phát minh ra những điều tuyệt vời, màu xanh lá cây mắt đã tăng trưởng lớn và sáng, má của mình đỏ ửng, và, mà không biết rằng cô đã làm việc đó, cô bắt đầu để hoạt động và thực hiện những gì cô ấy nói với đáng yêu hoặc đáng báo động bằng cách tăng các hoặc thả của giọng ca cô, bend và sự thống trị của cơ thể mỏng của mình, và sự chuyển động mạnh mẽ của bàn tay của cô. Cô quên cô đã nói chuyện với trẻ em nghe; cô thấy và sống với dân gian cổ tích, hoặc Các vị vua và hoàng hậu và phụ nữ xinh đẹp, có cuộc phiêu lưu cô narrating. Đôi khi, khi cô đã hoàn thành câu chuyện của cô, cô đã khá ra khỏi hơi thở với sự phấn khích, và sẽ đặt tay trên của nó mỏng, nhỏ, nhanh chóng tăng ngực, và một nửa cười nếu như lúc mình."Khi tôi nói nó," cô ấy sẽ nói, "nó không có vẻ như thể nó đã chỉ được thực hiện lên. Nó có vẻ thực tế hơn so với bạn-thực tế hơn so với schoolroom. Tôi cảm thấy như nếu tôi là tất cả những người trong câu chuyện — một sau khi khác. Nó là say sưa."Cô đã tại cuộc thi Hoa hậu Minchin trường khoảng hai năm khi, một sương mù buổi chiều của mùa đông, như cô đã nhận được ra khỏi vận chuyển của mình, thoải mái gói lên trong cô ấm nhất Nhung và lông thú và tìm rất nhiều grander hơn cô biết, cô bắt gặp cảnh, như cô ấy vượt qua vỉa hè, một con số nhỏ dingy đứng trên các khu vực bước, và kéo dài cổ của nó để cho đôi mắt rộng của mình có thể ngang hàng vào cô ấy thông qua các rào chắn. Một cái gì đó trong sự háo hức và timidity của khuôn mặt smudgy làm cho cô ấy nhìn vào nó, và khi cô ấy nhìn cô cười vì nó là con đường của mình để nụ cười lúc người.Nhưng chủ sở hữu của smudgy khuôn mặt và đôi mắt rộng rõ ràng là sợ rằng cô nên không có được đánh bắt nhìn em học sinh của tầm quan trọng. Cô dodged ra khỏi cảnh giống như jack-in-the-box và scurried trở lại vào nhà bếp, biến mất Vì vậy, đột nhiên rằng nếu cô ấy đã không là một điều như vậy nghèo ít forlorn, Sara sẽ có cười mặc dù mình. Đó là buổi tối rất, như Sara đang ngồi ở giữa của một nhóm người nghe trong một góc của schoolroom nói với một trong những câu chuyện của cô, các rất cùng một con số timidly bước vào phòng, mang theo một hộp than nhiều quá nặng đối với cô ấy, và quỳ xuống khi thảm lò sưởi để bổ sung ngọn lửa và quét các Tro.Cô là sạch hơn nó đã khi cô peeped thông qua rào khu vực, nhưng cô ấy nhìn chỉ là sợ hãi. Cô đã rõ ràng sợ để nhìn vào trẻ em hoặc có vẻ để lắng nghe. Cô đặt trên mảnh của than thận trọng với ngón tay của mình vì vậy mà cô có thể làm cho không có tiếng ồn đáng lo ngại, và cô xuôi về bàn là lửa rất nhẹ nhàng. Nhưng Sara thấy trong hai phút mà cô ấy đã được quan tâm sâu sắc trong những gì đã xảy ra, và rằng cô đã làm công việc của cô từ từ trong với hy vọng đánh bắt một từ ở đây và có. Và nhận ra điều này, cô lớn lên tiếng nói của mình và nói rõ ràng hơn."Các nàng tiên cá bơi nhẹ nhàng khoảng nước tinh thể màu xanh lá cây, và kéo sau đó một mạng lưới đánh cá dệt của ngọc trai biển sâu, "cô nói. "Công chúa ngồi trên đá trắng và theo dõi họ. "Đó là một câu chuyện tuyệt vời về một công chúa người được yêu bởi một hoàng tử Merman, và đã đi đến sống với anh ta trong sáng hang động dưới đáy biển.Drudge nhỏ trước khi grate xuôi lò sưởi một lần và sau đó quét nó một lần nữa. Có thực hiện nó hai lần, cô đã làm nó ba lần; và, như cô đã làm nó các lần thứ ba, những âm thanh của câu chuyện như vậy thu hút của mình để nghe rằng cô ấy đã giảm theo chính tả và thực sự quên rằng cô đã không có quyền để lắng nghe ở tất cả, và cũng quên tất cả mọi thứ khác. Cô ngồi xuống khi gót của cô như cô quỳ xuống trên tấm thảm lò sưởi, và bàn chải Hưng nguyên nhân ở ngón tay của mình. Tiếng nói của storyteller đã đi vào và đã thu hút của mình với nó vào xoắn ốc grottos dưới đáy biển, phát sáng với mềm, rõ ràng màu xanh ánh sáng, và tráng nhựa với cát vàng. Lạ biển Hoa và cỏ vẫy về cô ấy, và đến nay đi mờ nhạt ca hát và âm nhạc lặp lại.Bàn chải lò sưởi đã giảm từ tay nhám công việc, và Lavinia Herbert nhìn quanh."Cô gái mà đã nghe," cô nói.Thủ phạm snatched lên bàn chải của cô, và tranh giành để đôi chân của mình. Cô đánh bắt tại các than hộp và chỉ đơn giản là làm hỏng ra khỏi phòng như một con thỏ sợ hãi.Sara cảm thấy khá hot-tempered."Tôi biết cô đã nghe", cô nói. "Tại sao không nên nó?"Lavinia tossed đầu của cô với tuyệt vời sang trọng."Vâng," cô nhận xét, "tôi không biết cho dù mamma của bạn muốn bạn nói chuyện với cô gái công chức, nhưng tôi biết mamma của tôi sẽ không như tôi để làm điều đó.""Mamma của tôi!", ông Sara, tìm lẻ. "Tôi không tin rằng cô sẽ nhớ trong các ít nhất. Cô ấy biết rằng câu chuyện thuộc về tất cả mọi người.""Tôi nghĩ rằng," retorted Lavinia, trong hồi ức nghiêm trọng, "đó là mamma của bạn chết rồi. Làm sao cô biết điều?""Bạn có nghĩ cô ấy không biết những điều?" nói Sara, trong giọng nói của cô ít nghiêm khắc. Đôi khi nó có khá nghiêm khắc một giọng nói nhỏ."Của Sara mamma biết tất cả mọi thứ," đường ống ở Lottie. "Thì của tôi Mamma —'cept Sara là mamma của tôi tại cuộc thi Hoa hậu Minchin-tôi kia biết Tất cả mọi thứ. Các đường phố sáng, và không có lĩnh vực, các lĩnh vực của hoa huệ, và Tất cả mọi người tập hợp họ. Sara nói với tôi khi cô đặt tôi ngủ.""Bạn xấu xa điều," nói Lavinia, quay về Sara; "làm cho câu chuyện cổ tích về Thiên đàng.""Có những câu chuyện tuyệt vời nhiều hơn nữa trong Khải Huyền," trở về Sara. "Chỉ cần nhìn và thấy! Làm sao anh biết tôi là câu chuyện cổ tích? Nhưng tôi có thể cho bạn biết "— với một tốt đẹp chút temper unheavenly — "bạn sẽ không bao giờ tìm ra cho dù họ đang hoặc không nếu Anh không kinder cho người hơn bạn bây giờ. Nhanh lên, Lottie." Và cô ấy hành quân ra khỏi phòng, thay vào đó hy vọng rằng cô có thể nhìn thấy các công chức nhỏ một lần nữa một nơi nào đó, nhưng cô tìm thấy không có dấu vết của cô khi cô đã vào hội trường."Cô gái ít những người làm cho các đám cháy là ai?" cô hỏi Mariette đêm đó.Mariette đã phá vỡ ra thành một dòng chảy của mô tả.Ah, thực sự, Mademoiselle Sara có thể cũng yêu cầu. Cô là một điều ít forlorn những người có chỉ cần lấy nơi scullery maid-mặc dù, như là scullery maid, cô đã là tất cả mọi thứ khác bên cạnh. Cô blacked khởi động và grates, và mang nặng than-scuttles lên và xuống cầu thang, và sẽ sàn nhà và làm sạch windows, và đã ra lệnh tất cả mọi người. Cô là mười bốn tuổi, nhưng như vậy còi cọc trong tốc độ tăng trưởng cô trông khoảng mười hai. Trong sự thật, Mariette đã xin lỗi cho cô ấy. Cô ấy đã nhút nhát vì vậy nếu một chanced để nói chuyện với cô ấy nó xuất hiện như thể người nghèo của cô, sợ hãi mắt sẽ nhảy ra khỏi đầu của mình."Tên của cô là gì?" hỏi Sara, người đã ngồi bởi bảng, với cằm của cô về cô ấy tay, như cô đã nghe absorbedly lần trình diễn.Tên cô ấy là Becky. Mariette nghe tất cả mọi người dưới cầu thang gọi, "Becky, làm điều này", và"Becky, làm điều đó,"mỗi năm phút trong ngày.Sara ngồi và nhìn vào lửa, phản ánh về Becky cho một số thời gian sau khi Mariette trái của cô. Cô tạo ra một câu chuyện trong đó Becky là nữ anh hùng đó. Cô nghĩ rằng cô ấy trông như là nếu cô đã không bao giờ có đủ để ăn. Mắt của cô bị đói. Cô hy vọng cô ấy nên nhìn thấy cô ấy một lần nữa, nhưng mặc dù cô bắt gặp cảnh của mang theo những điều cô ấy lên hoặc xuống cầu thang nhiều lần, cô luôn luôn dường như trong vội vàng như vậy và như vậy sợ bị nhìn thấy rằng nó đã không thể nói chuyện với cô ấy.Nhưng một vài tuần sau đó, vào một buổi chiều sương mù, khi nó đi vào cô ấy ngồi phòng cô thấy mình phải đối phó với một hình ảnh khá pathetic. Trong mình đặc biệt và vật nuôi dễ dàng-ghế trước khi đám cháy sáng, Becky — với một than smudge ngày mũi của cô và một số trên sân đỗ của mình, với cô cap ít nghèo treo một nửa ra đầu, và một hộp trống than trên tầng gần cô — ngồi nhanh ngủ, mệt mỏi vượt ra ngoài ngay cả độ bền của cơ thể trẻ khó làm việc của mình. Cô đã được gửi để đặt các phòng ngủ để cho buổi tối. Đã có lớn trong số họ, và cô đã chạy về tất cả các ngày. Sara của phòng cô đã lưu cho đến khi cuối cùng. Họ đã không giống như các phòng khác, được đồng bằng và trần. Bình thường học sinh dự kiến sẽ được hài lòng với chỉ necessaries. Của Sara thoải mái phòng dường như một bower sang trọng để giúp việc scullery, mặc dù nó là, trong thực tế, chỉ đơn thuần là một căn phòng nhỏ tốt đẹp, tươi sáng. Nhưng có những hình ảnh và các cuốn sách trong nó, và những điều tò mò từ Ấn Độ; đã có một ghế sofa và ghế thấp, mềm; Emily ngồi trên ghế của mình riêng, với không khí của một nữ thần chủ, và đã luôn luôn có một đám cháy phát sáng và một đánh bóng grate. Becky lưu nó cho đến cuối buổi chiều của mình làm việc, bởi vì nó nghỉ của mình để đi vào nó, và nó luôn luôn hy vọng sẽ snatch một vài phút để ngồi ở mềm ghế và nhìn về cô ấy, và suy nghĩ về các tài sản tốt tuyệt vời của con người sở hữu các môi trường xung quanh và những người đi ra trên những ngày lạnh trong đẹp mũ và áo khoác một cố gắng để nắm bắt một cái nhìn thoáng qua của qua Lan can lá.Vào buổi chiều này, khi cô ấy đã ngồi xuống, cảm giác cứu trợ cho cô ấy ngắn, đau chân đã như vậy tuyệt vời và thú vị nó dường như đã làm dịu cô toàn bộ cơ thể, và ánh sáng ấm áp và thoải mái từ ngọn lửa đã crept qua cô như một chính tả, cho đến khi, như cô đã xem xét các loại than đỏ, lấy trộm một nụ cười mệt mỏi, chậm hơn khuôn mặt smudged, đầu gật đầu về phía trước mà không có cô đang được nhận thức của nó, đôi mắt của cô drooped, và cô ấy đã giảm ngủ. Cô đã thực sự
đang được dịch, vui lòng đợi..
Kết quả (Việt) 2:[Sao chép]
Sao chép!
Of course the greatest power Sara possessed and the one which gained her

even more followers than her luxuries and the fact that she was "the show pupil,"

the power that Lavinia and certain other girls were most envious of, and at the

same time most fascinated by in spite of themselves, was her power of telling

stories and of making everything she talked about seem like a story, whether it was

one or not.

Anyone who has been at school with a teller of stories knows what the wonder

means—how he or she is followed about and besought in a whisper to relate

romances; how groups gather round and hang on the outskirts of the favored party

in the hope of being allowed to join in and listen. Sara not only could tell stories,

but she adored telling them. When she sat or stood in the midst of a circle and

began to invent wonderful things, her green eyes grew big and shining, her cheeks

flushed, and, without knowing that she was doing it, she began to act and made

what she told lovely or alarming by the raising or dropping of her voice, the bend

and sway of her slim body, and the dramatic movement of her hands. She forgot

that she was talking to listening children; she saw and lived with the fairy folk, or

the kings and queens and beautiful ladies, whose adventures she was narrating.

Sometimes when she had finished her story, she was quite out of breath with

excitement, and would lay her hand on her thin, little, quick-rising chest, and half

laugh as if at herself.

"When I am telling it," she would say, "it doesn't seem as if it was only made

up. It seems more real than you are—more real than the schoolroom. I feel as if I

were all the people in the story—one after the other. It is queer."

She had been at Miss Minchin's school about two years when, one foggy

winter's afternoon, as she was getting out of her carriage, comfortably wrapped up

in her warmest velvets and furs and looking very much grander than she knew, she

caught sight, as she crossed the pavement, of a dingy little figure standing on the

area steps, and stretching its neck so that its wide-open eyes might peer at her

through the railings. Something in the eagerness and timidity of the smudgy face

made her look at it, and when she looked she smiled because it was her way to

smile at people.

But the owner of the smudgy face and the wide-open eyes evidently was afraid

that she ought not to have been caught looking at pupils of importance. She dodged

out of sight like a jack-in-the-box and scurried back into the kitchen, disappearing

so suddenly that if she had not been such a poor little forlorn thing, Sara would

have laughed in spite of herself. That very evening, as Sara was sitting in the midst

of a group of listeners in a corner of the schoolroom telling one of her stories, the

very same figure timidly entered the room, carrying a coal box much too heavy for

her, and knelt down upon the hearth rug to replenish the fire and sweep up the

ashes.

She was cleaner than she had been when she peeped through the area railings,

but she looked just as frightened. She was evidently afraid to look at the children

or seem to be listening. She put on pieces of coal cautiously with her fingers so that

she might make no disturbing noise, and she swept about the fire irons very softly.

But Sara saw in two minutes that she was deeply interested in what was going on,

and that she was doing her work slowly in the hope of catching a word here and

there. And realizing this, she raised her voice and spoke more clearly.

"The Mermaids swam softly about in the crystal-green water, and dragged

after them a fishing-net woven of deep-sea pearls," she said. "The Princess sat on

the white rock and watched them."

It was a wonderful story about a princess who was loved by a Prince Merman,

and went to live with him in shining caves under the sea.

The small drudge before the grate swept the hearth once and then swept it

again. Having done it twice, she did it three times; and, as she was doing it the

third time, the sound of the story so lured her to listen that she fell under the spell

and actually forgot that she had no right to listen at all, and also forgot everything

else. She sat down upon her heels as she knelt on the hearth rug, and the brush

hung idly in her fingers. The voice of the storyteller went on and drew her with it

into winding grottos under the sea, glowing with soft, clear blue light, and paved

with pure golden sands. Strange sea flowers and grasses waved about her, and far

away faint singing and music echoed.

The hearth brush fell from the work-roughened hand, and Lavinia Herbert

looked round.

"That girl has been listening," she said.

The culprit snatched up her brush, and scrambled to her feet. She caught at the

coal box and simply scuttled out of the room like a frightened rabbit.

Sara felt rather hot-tempered.

"I knew she was listening," she said. "Why shouldn't she?"

Lavinia tossed her head with great elegance.

"Well," she remarked, "I do not know whether your mamma would like you to

tell stories to servant girls, but I know MY mamma wouldn't like ME to do it."

"My mamma!" said Sara, looking odd. "I don't believe she would mind in the

least. She knows that stories belong to everybody."

"I thought," retorted Lavinia, in severe recollection, "that your mamma was

dead. How can she know things?"

"Do you think she DOESN'T know things?" said Sara, in her stern little voice.

Sometimes she had a rather stern little voice.

"Sara's mamma knows everything," piped in Lottie. "So does my

mamma—'cept Sara is my mamma at Miss Minchin's—my other one knows

everything. The streets are shining, and there are fields and fields of lilies, and

everybody gathers them. Sara tells me when she puts me to bed."

"You wicked thing," said Lavinia, turning on Sara; "making fairy stories about

heaven."

"There are much more splendid stories in Revelation," returned Sara. "Just

look and see! How do you know mine are fairy stories? But I can tell you"—with a

fine bit of unheavenly temper—"you will never find out whether they are or not if

you're not kinder to people than you are now. Come along, Lottie." And she

marched out of the room, rather hoping that she might see the little servant again

somewhere, but she found no trace of her when she got into the hall.

"Who is that little girl who makes the fires?" she asked Mariette that night.

Mariette broke forth into a flow of description.

Ah, indeed, Mademoiselle Sara might well ask. She was a forlorn little thing

who had just taken the place of scullery maid—though, as to being scullery maid,

she was everything else besides. She blacked boots and grates, and carried heavy

coal-scuttles up and down stairs, and scrubbed floors and cleaned windows, and

was ordered about by everybody. She was fourteen years old, but was so stunted in

growth that she looked about twelve. In truth, Mariette was sorry for her. She was

so timid that if one chanced to speak to her it appeared as if her poor, frightened

eyes would jump out of her head.

"What is her name?" asked Sara, who had sat by the table, with her chin on her

hands, as she listened absorbedly to the recital.

Her name was Becky. Mariette heard everyone below-stairs calling, "Becky,

do this," and "Becky, do that," every five minutes in the day.

Sara sat and looked into the fire, reflecting on Becky for some time after

Mariette left her. She made up a story of which Becky was the ill-used heroine.

She thought she looked as if she had never had quite enough to eat. Her very eyes

were hungry. She hoped she should see her again, but though she caught sight of

her carrying things up or down stairs on several occasions, she always seemed in

such a hurry and so afraid of being seen that it was impossible to speak to her.

But a few weeks later, on another foggy afternoon, when she entered her

sitting room she found herself confronting a rather pathetic picture. In her own

special and pet easy-chair before the bright fire, Becky—with a coal smudge on

her nose and several on her apron, with her poor little cap hanging half off her

head, and an empty coal box on the floor near her—sat fast asleep, tired out

beyond even the endurance of her hard-working young body. She had been sent up

to put the bedrooms in order for the evening. There were a great many of them, and

she had been running about all day. Sara's rooms she had saved until the last. They

were not like the other rooms, which were plain and bare. Ordinary pupils were

expected to be satisfied with mere necessaries. Sara's comfortable sitting room

seemed a bower of luxury to the scullery maid, though it was, in fact, merely a

nice, bright little room. But there were pictures and books in it, and curious things

from India; there was a sofa and the low, soft chair; Emily sat in a chair of her

own, with the air of a presiding goddess, and there was always a glowing fire and a

polished grate. Becky saved it until the end of her afternoon's work, because it

rested her to go into it, and she always hoped to snatch a few minutes to sit down

in the soft chair and look about her, and think about the wonderful good fortune of

the child who owned such surroundings and who went out on the cold days in

beautiful hats and coats one tried to catch a glimpse of through the area railing.

On this afternoon, when she had sat down, the sensation of relief to her short,

aching legs had been so wonderful and delightful that it had seemed to soothe her

whole body, and the glow of warmth and comfort from the fire had crept over her

like a spell, until, as she looked at the red coals, a tired, slow smile stole over her

smudged face, her head nodded forward without her being aware of it, her eyes

drooped, and she fell fast asleep. She had really
đang được dịch, vui lòng đợi..
 
Các ngôn ngữ khác
Hỗ trợ công cụ dịch thuật: Albania, Amharic, Anh, Armenia, Azerbaijan, Ba Lan, Ba Tư, Bantu, Basque, Belarus, Bengal, Bosnia, Bulgaria, Bồ Đào Nha, Catalan, Cebuano, Chichewa, Corsi, Creole (Haiti), Croatia, Do Thái, Estonia, Filipino, Frisia, Gael Scotland, Galicia, George, Gujarat, Hausa, Hawaii, Hindi, Hmong, Hungary, Hy Lạp, Hà Lan, Hà Lan (Nam Phi), Hàn, Iceland, Igbo, Ireland, Java, Kannada, Kazakh, Khmer, Kinyarwanda, Klingon, Kurd, Kyrgyz, Latinh, Latvia, Litva, Luxembourg, Lào, Macedonia, Malagasy, Malayalam, Malta, Maori, Marathi, Myanmar, Mã Lai, Mông Cổ, Na Uy, Nepal, Nga, Nhật, Odia (Oriya), Pashto, Pháp, Phát hiện ngôn ngữ, Phần Lan, Punjab, Quốc tế ngữ, Rumani, Samoa, Serbia, Sesotho, Shona, Sindhi, Sinhala, Slovak, Slovenia, Somali, Sunda, Swahili, Séc, Tajik, Tamil, Tatar, Telugu, Thái, Thổ Nhĩ Kỳ, Thụy Điển, Tiếng Indonesia, Tiếng Ý, Trung, Trung (Phồn thể), Turkmen, Tây Ban Nha, Ukraina, Urdu, Uyghur, Uzbek, Việt, Xứ Wales, Yiddish, Yoruba, Zulu, Đan Mạch, Đức, Ả Rập, dịch ngôn ngữ.

Copyright ©2025 I Love Translation. All reserved.

E-mail: