Jong Kook sat down after met with Tae Hyun. There is swirling storm in dịch - Jong Kook sat down after met with Tae Hyun. There is swirling storm in Việt làm thế nào để nói

Jong Kook sat down after met with T

Jong Kook sat down after met with Tae Hyun. There is swirling storm inside his heart, as lightning came zapping his whole body and turned into foul ashes. No matter how many time he asked, the same answer he received. Can this really happen to his love one? Tae Hyun’s troubled expression and his shuttered words are making the sky collapsed on Jong Kook. Jong Kook palmed his face as he succumbed into a deep sorrow and sadness. He clenched his fist and put it onto his chest and hit it in a slow pace. The hitting eventually went faster and louder. What happened to Ji Hyo is his fault, he wasn't there for her when she needed him the most. That is his biggest regret in his entire life. "My fault, my fault.., my fault, my fault.." he continued to hit himself.
“Jong Kook-ah stop it! What are you doing?" Ji Hyo's father approached him and surprised to see Jong Kook's condition. His shirt were crumpled, his hair in total mess, his face stained with endless tears but most importantly his pale ghostly expression, like a soul that already leaved his master.
"Where have you been? I was looking all over you. Don’t you want to see Ji Hyo?" all Jong Kook can do is to shake his head. "Jong Kook-ah," Joon Soo squeezed Jong Kook's shoulder.
“Abeonim..Ji Hyo…,” Jong Kook grabbed his father in law's arm and it took Joon Soo in surprise when Jong Kook suddenly kneeling at his feet.
"J-jong Kook-ah..? What are you doing? Get up,"
"No. I won't get up until I get your forgiveness,"
"Jong Kook-ah you are making me confused right now. What are you talking about? What forgiveness?"
"Ji Hyo..she is..," Jong Kook found it hard to utter the words when the truth is like a knife that can wound someone heart. Can they accept this? And most importantly will Ji Hyo accept this? He can't even believe what his ears heard and almost punching Tae Hyun earlier. This is too flabbergasting. Nobody can really accept this with an open heart especially Ji Hyo.
“Wae? What’s wrong with her? What did Tae Hyun tell you?”
"I am so sorry that I didn't protect her. I am really hopeless husband. I promised to her stars and rainbows but it turned out I gave her scar and pain. I should have died,"
"Jong Kook-ah please don't make me worried. Tell me what happen to her!"
“Ji Hyo…she lost her..,”
“Lost what Jong Kook-ah? Don’t make me afraid please,”
“Abeonim..I’m truly sorry. Please forgive me,”
"Just get up first and tell me everything,"
“No. I won’t get up until you forgive me,”
"Okay I will forgive you. Get up now,"
“Before I get up, I wanted to know something. Do you have any regret marrying your daughter to me?”
“Why suddenly you ask me this question?”
“Please. I need to know,”
“Nope. You are really the best man for her. Although the beginning was not really nice but we hoped for the future and we're happy to see both of you are happy now. Now please get up," Jong Kook obliged and sat down beside Ji Hyo's father.
"So why are you crying? What happened to Ji Hyo?" Joon Soo tried to calm down even though his heart is beating wildly in anticipation. He silently prayed that whatever comes out from Jong Kook's mouth is a good news not the bad news.
“Abeonim.., Ji Hyo won’t be able see again. P-plus she…is..c-rippled,”
"W-what? Come again..?"
"Ji Hyo.. s-she's blind and paralyzed..I am so sorry. Because of me..because of me..I wasn't there to protect her. This is my fault..my fault," Jong Kook then went to his knee again while waiting for his father in law to respond. "Ji Hyo is blind? And paralyzed you said," Joon Soo finally comes back to earth after 10 minutes of silence.
“I'm so sorry. Hit me, beat me all you want,"
"She's b-blind for real?"
“Tae Hyun said that it was only temporary and she needs medications, check up as well as therapy for her paralysis. We need to wait for swelling to reduce,”
“So t-that was only for temporary? She will be able to walk and see again right?”
“Yes with treatment,” with that Joon Soo took a deep breath and sigh heavily. He looked up the ceilings to hold his tears from falling.
"You're indeed give my daughter scars,"
"Beat me up all you wanted if that can make you relive and honestly I need a good beating for not being able to protect her,"
"Yes I think you do," and with that Joon Soo grabbed Jong Kook's collar and forced him to stand up. He clenched his fist and landed a powerful blow on Jong Kook. Jong Kook fell on the ground and coughed. "That is really a reliever," Jong Kook groaned. Joon Soo lend his hand to Jong Kook and helped him to sit. "Now you really need to take care of my daughter. Love her, care for her, protect her no matter what, and never leave her alone," Jong Kook nodded to his father in law words. After all that's what he wanted to do soon after he realized his true feelings for his wife because he loved her.
"I am not a man who will leave his wife just because she's blind and paralyzed. I love her more than anything,"
“Yes, that's why you're the right man for her but how did this happen?”
“I don’t really understand but Tae Hyun said that the effect from the hit cause trauma on her eyes lens and retina, plus she was heavily bleeding. Her lower back bone was injured from the hit and to make it worse she fell from second floor abeonim,”
"But why Tae Hyun said that she's fine earlier?"
"He didn't have the heart to say it out loud. He don't think he can just boldly say "hey your daughter, your wife is blind and paralyzed". After all he knew us. Telling this heartbreaking news to the people he knew is too cruel for him,"
"He must have a difficult time but it's only for temporary right? She will be normal again right?"
"Yes,"
“This is all my fault. Because of me she had to suffer. I don’t know whether she can accept this when she awake,”
"That's something that we need to look forward to. Whatever her reaction, you need to stand by her side and continued to love her just the way you did. This is really a challenging hurdle that you both need to overcome but don't stress to much, you have our support,"
"Let's go to Ji Hyo,"

"Ji Hyo-ah my candy, I'm so sorry that I couldn't protect you, that I didn't stand beside you. Mianhe, you suffered enough because of me..." Jong Kook's heart ache seeing how Ji Hyo looked now. With all those weird wires, tube attached to her, how pale and fragile she looked. Jong Kook reached for her hand and slowly brought it to his cheek. It has been 2 days since Ji Hyo in coma and she didn't show any sign of coming back.
"When I held you in my arms..seeing the massive blood you have..my heart stopped beating, it feel like phoenix has come and burned my soul, turning me into ashes. And I really hope that I'm the one who died insted of you...my world just turned black and empty..and I lost in that darkness as you're my light...I need you Ji Hyo-ah,"
"Please wake up love,"
"I love you and I'll always loved you. Only you," and Jong Kook then kissed her hand gently.
"How are you little one there?..you really are amazing. You're supposed to be dead, you won't make it but you did it. You survived.You're strong one huh. ,"
"I love you my child..as always,"
"I love both of you. You guys are my life and without you I'm just a human without soul, a bird without its wings, a paper without pen, I'm nothing without you Ji Hyo-ah. I love you," Jong Kook cried into Ji Hyo's hand. He startled when he felt something moving over his hand. He looked intensely to the source and hoped that he's not imagining things. As he wished, it moved again.
"Ji Hyo? You can hear me?"
"Ji Hyo..,"
"O-oppa..you..talked.....too...much...," Ji Hyo weakly said with her closed eyes. Jong Kook quickly rang the bell.
"Jong Kook-ah..," Tae Hyun and his team came after they heard the news. He quickly make some inspection on Ji Hyo.
"She's fine now. She passed the critical time. If anything happened, just call me okay,"

“It’s dark..is it already night time oppa? Why..you didn’t turn the lamp on?” Ji Hyo tried to get up but the pain was too much for her to handle.
“No..,”
“Then why—she didn’t finish her words as her hand spontaneously moves to fix her hair. Hair? She ran her finger on her head and feel smooth touch on her head. Her fingers further reached the dressing on her head and she let her fingers down to her forehead. She flinched when it touches the small wound and her fingers stopped when it’s reached her eyes. Her heart races, she shook her head in denial and she brought her fingers on her right eyes. And her shaking fingers creep to her left eyes but soon her fingers was pulled softly and she felt warm and soft kisses on her fingers. Too warm, like tears running on her fingers. Tears?
Tears? Eyes? Her head was suddenly aching and she opened her eyes but it is already opened. She opened her five fingers in fronts of her eyes but she saw nothing, she didn’t give up and closed her eyes and put her fingers again in front of her eyes. But she opened her eyes, she saw nothing. Only darkness.
“Ji Hyo-ah, my candy..Ji Hyo-ah,” she could hear the sobbing sound of Jong Kook. Her body was trembling and she didn’t know how respond to him. Only fresh tears came out as her answer. She cried silently. Her body moved instinctively to give Jong Kook some space but she couldn’t move her leg. Legs? She gasped as she tried to move her legs and oddly she can’t feel her legs at all. Her lower body felt numb.
“O..oppa,” she wailed.
“Ji Hyo-ah..love, that is only temporary. You will be fine Ji Hyo-ah..
“My legs!! My eyes!!.. I can’t see!!”
“That’s only temporary. Tae Hyun said it’s temporary. You can be normal again Ji Hyo-ah,”
“Don’t cry Ji Hyo-ah..I’m here for you,”
“I can’t walk and I can’t see!! Oppa…”
“I’m here. We are going to face this together. Don’t cry, what’s matter is that you’re alive,”
“B-baby?”
“Our baby is safe. I’m sorry Ji Hyo-ah, because of me you can’t walk and unable to see. I’m sorry..I couldn’t protect you. Mianhe,”
“Oppa pl
0/5000
Từ: -
Sang: -
Kết quả (Việt) 1: [Sao chép]
Sao chép!
Jong Kook sat down after met with Tae Hyun. There is swirling storm inside his heart, as lightning came zapping his whole body and turned into foul ashes. No matter how many time he asked, the same answer he received. Can this really happen to his love one? Tae Hyun’s troubled expression and his shuttered words are making the sky collapsed on Jong Kook. Jong Kook palmed his face as he succumbed into a deep sorrow and sadness. He clenched his fist and put it onto his chest and hit it in a slow pace. The hitting eventually went faster and louder. What happened to Ji Hyo is his fault, he wasn't there for her when she needed him the most. That is his biggest regret in his entire life. "My fault, my fault.., my fault, my fault.." he continued to hit himself.“Jong Kook-ah stop it! What are you doing?" Ji Hyo's father approached him and surprised to see Jong Kook's condition. His shirt were crumpled, his hair in total mess, his face stained with endless tears but most importantly his pale ghostly expression, like a soul that already leaved his master."Where have you been? I was looking all over you. Don’t you want to see Ji Hyo?" all Jong Kook can do is to shake his head. "Jong Kook-ah," Joon Soo squeezed Jong Kook's shoulder. “Abeonim..Ji Hyo…,” Jong Kook grabbed his father in law's arm and it took Joon Soo in surprise when Jong Kook suddenly kneeling at his feet."J-jong Kook-ah..? What are you doing? Get up,""No. I won't get up until I get your forgiveness,""Jong Kook-ah you are making me confused right now. What are you talking about? What forgiveness?""Ji Hyo..she is..," Jong Kook found it hard to utter the words when the truth is like a knife that can wound someone heart. Can they accept this? And most importantly will Ji Hyo accept this? He can't even believe what his ears heard and almost punching Tae Hyun earlier. This is too flabbergasting. Nobody can really accept this with an open heart especially Ji Hyo.“Wae? What’s wrong with her? What did Tae Hyun tell you?”"I am so sorry that I didn't protect her. I am really hopeless husband. I promised to her stars and rainbows but it turned out I gave her scar and pain. I should have died,""Jong Kook-ah please don't make me worried. Tell me what happen to her!"“Ji Hyo…she lost her..,”“Lost what Jong Kook-ah? Don’t make me afraid please,”“Abeonim..I’m truly sorry. Please forgive me,” "Just get up first and tell me everything,"“No. I won’t get up until you forgive me,”"Okay I will forgive you. Get up now,"“Before I get up, I wanted to know something. Do you have any regret marrying your daughter to me?”“Why suddenly you ask me this question?”“Please. I need to know,”“Nope. You are really the best man for her. Although the beginning was not really nice but we hoped for the future and we're happy to see both of you are happy now. Now please get up," Jong Kook obliged and sat down beside Ji Hyo's father."So why are you crying? What happened to Ji Hyo?" Joon Soo tried to calm down even though his heart is beating wildly in anticipation. He silently prayed that whatever comes out from Jong Kook's mouth is a good news not the bad news.“Abeonim.., Ji Hyo won’t be able see again. P-plus she…is..c-rippled,”"W-what? Come again..?""Ji Hyo.. s-she's blind and paralyzed..I am so sorry. Because of me..because of me..I wasn't there to protect her. This is my fault..my fault," Jong Kook then went to his knee again while waiting for his father in law to respond. "Ji Hyo is blind? And paralyzed you said," Joon Soo finally comes back to earth after 10 minutes of silence.“I'm so sorry. Hit me, beat me all you want,""She's b-blind for real?"“Tae Hyun said that it was only temporary and she needs medications, check up as well as therapy for her paralysis. We need to wait for swelling to reduce,”“So t-that was only for temporary? She will be able to walk and see again right?”“Yes with treatment,” with that Joon Soo took a deep breath and sigh heavily. He looked up the ceilings to hold his tears from falling. "You're indeed give my daughter scars,""Beat me up all you wanted if that can make you relive and honestly I need a good beating for not being able to protect her,""Yes I think you do," and with that Joon Soo grabbed Jong Kook's collar and forced him to stand up. He clenched his fist and landed a powerful blow on Jong Kook. Jong Kook fell on the ground and coughed. "That is really a reliever," Jong Kook groaned. Joon Soo lend his hand to Jong Kook and helped him to sit. "Now you really need to take care of my daughter. Love her, care for her, protect her no matter what, and never leave her alone," Jong Kook nodded to his father in law words. After all that's what he wanted to do soon after he realized his true feelings for his wife because he loved her. "I am not a man who will leave his wife just because she's blind and paralyzed. I love her more than anything,"“Yes, that's why you're the right man for her but how did this happen?”“I don’t really understand but Tae Hyun said that the effect from the hit cause trauma on her eyes lens and retina, plus she was heavily bleeding. Her lower back bone was injured from the hit and to make it worse she fell from second floor abeonim,”"But why Tae Hyun said that she's fine earlier?""He didn't have the heart to say it out loud. He don't think he can just boldly say "hey your daughter, your wife is blind and paralyzed". After all he knew us. Telling this heartbreaking news to the people he knew is too cruel for him,""He must have a difficult time but it's only for temporary right? She will be normal again right?""Yes,"“This is all my fault. Because of me she had to suffer. I don’t know whether she can accept this when she awake,” "That's something that we need to look forward to. Whatever her reaction, you need to stand by her side and continued to love her just the way you did. This is really a challenging hurdle that you both need to overcome but don't stress to much, you have our support,""Let's go to Ji Hyo," "Ji Hyo-ah my candy, I'm so sorry that I couldn't protect you, that I didn't stand beside you. Mianhe, you suffered enough because of me..." Jong Kook's heart ache seeing how Ji Hyo looked now. With all those weird wires, tube attached to her, how pale and fragile she looked. Jong Kook reached for her hand and slowly brought it to his cheek. It has been 2 days since Ji Hyo in coma and she didn't show any sign of coming back."When I held you in my arms..seeing the massive blood you have..my heart stopped beating, it feel like phoenix has come and burned my soul, turning me into ashes. And I really hope that I'm the one who died insted of you...my world just turned black and empty..and I lost in that darkness as you're my light...I need you Ji Hyo-ah,""Please wake up love,""I love you and I'll always loved you. Only you," and Jong Kook then kissed her hand gently."How are you little one there?..you really are amazing. You're supposed to be dead, you won't make it but you did it. You survived.You're strong one huh. ,""I love you my child..as always,"
"I love both of you. You guys are my life and without you I'm just a human without soul, a bird without its wings, a paper without pen, I'm nothing without you Ji Hyo-ah. I love you," Jong Kook cried into Ji Hyo's hand. He startled when he felt something moving over his hand. He looked intensely to the source and hoped that he's not imagining things. As he wished, it moved again.
"Ji Hyo? You can hear me?"
"Ji Hyo..,"
"O-oppa..you..talked.....too...much...," Ji Hyo weakly said with her closed eyes. Jong Kook quickly rang the bell.
"Jong Kook-ah..," Tae Hyun and his team came after they heard the news. He quickly make some inspection on Ji Hyo.
"She's fine now. She passed the critical time. If anything happened, just call me okay,"

“It’s dark..is it already night time oppa? Why..you didn’t turn the lamp on?” Ji Hyo tried to get up but the pain was too much for her to handle.
“No..,”
“Then why—she didn’t finish her words as her hand spontaneously moves to fix her hair. Hair? She ran her finger on her head and feel smooth touch on her head. Her fingers further reached the dressing on her head and she let her fingers down to her forehead. She flinched when it touches the small wound and her fingers stopped when it’s reached her eyes. Her heart races, she shook her head in denial and she brought her fingers on her right eyes. And her shaking fingers creep to her left eyes but soon her fingers was pulled softly and she felt warm and soft kisses on her fingers. Too warm, like tears running on her fingers. Tears?
Tears? Eyes? Her head was suddenly aching and she opened her eyes but it is already opened. She opened her five fingers in fronts of her eyes but she saw nothing, she didn’t give up and closed her eyes and put her fingers again in front of her eyes. But she opened her eyes, she saw nothing. Only darkness.
“Ji Hyo-ah, my candy..Ji Hyo-ah,” she could hear the sobbing sound of Jong Kook. Her body was trembling and she didn’t know how respond to him. Only fresh tears came out as her answer. She cried silently. Her body moved instinctively to give Jong Kook some space but she couldn’t move her leg. Legs? She gasped as she tried to move her legs and oddly she can’t feel her legs at all. Her lower body felt numb.
“O..oppa,” she wailed.
“Ji Hyo-ah..love, that is only temporary. You will be fine Ji Hyo-ah..
“My legs!! My eyes!!.. I can’t see!!”
“That’s only temporary. Tae Hyun said it’s temporary. You can be normal again Ji Hyo-ah,”
“Don’t cry Ji Hyo-ah..I’m here for you,”
“I can’t walk and I can’t see!! Oppa…”
“I’m here. We are going to face this together. Don’t cry, what’s matter is that you’re alive,”
“B-baby?”
“Our baby is safe. I’m sorry Ji Hyo-ah, because of me you can’t walk and unable to see. I’m sorry..I couldn’t protect you. Mianhe,”
“Oppa pl
đang được dịch, vui lòng đợi..
Kết quả (Việt) 2:[Sao chép]
Sao chép!
Jong Kook ngồi xuống sau khi gặp Tae Hyun. Có cơn bão xoáy bên trong trái tim của mình, như chớp đã hạ gục toàn bộ cơ thể của mình và biến thành tro hôi. Không có vấn đề bao nhiêu lần anh hỏi, câu trả lời cùng ông nhận được. Có thể điều này thực sự xảy ra với một tình yêu của mình? Biểu hiện rối Tae Hyun và những lời chớp của ông đang làm cho bầu trời sụp đổ trên Jong Kook. Jong Kook palmed khuôn mặt anh khi anh qua đời vì vào một nỗi buồn sâu thẳm và buồn bã. Ông nắm chặt tay và đặt nó vào ngực của mình và nhấn nó trong một tốc độ chậm. Các hit cuối cùng đã đi nhanh hơn và to hơn. Lỗi của ông những gì đã xảy ra với Ji Hyo là, anh không có ở đó cho cô khi cô cần anh nhất. Đó là hối tiếc lớn nhất của mình trong toàn bộ cuộc sống của mình. "Lỗi của tôi, lỗi tại tôi .., lỗi tại tôi, lỗi tại tôi .." ông tiếp tục nhấn chính mình.
"Jong Kook-ah ngăn chặn nó! Bạn đang làm gì? "Cha Ji Hyo gần ngài và ngạc nhiên khi nhìn thấy tình trạng Jong Kook. Áo sơ mi của ông đã nhàu nát, mái tóc của mình trong tổng số mess, khuôn mặt của mình có dính nước mắt vô tận nhưng quan trọng nhất là biểu hiện ma quái nhợt nhạt của anh, giống như một linh hồn đã lá chủ của mình.
"Cậu đã ở đâu? Tôi đã tìm kiếm khắp nơi trên bạn. Anh không muốn nhìn thấy Ji Hyo? "Tất cả Jong Kook có thể làm là lắc đầu." Jong Kook-ah, "Joon Soo vắt vai Jong Kook.
"Abeonim..Ji Hyo ..." Jong Kook nắm lấy cha mình trong cánh tay của pháp luật và phải mất Joon Soo ngạc nhiên khi Jong Kook đột nhiên quỳ dưới chân mình.
"J-jong Kook-ah ..? Bạn đang làm gì? Hãy đứng dậy, "
"Không. Tôi không muốn dậy cho đến khi tôi nhận được sự tha thứ của bạn ",
"Jong Kook-ah bạn đang làm cho tôi bối rối ngay bây giờ. Bạn đang nói về cái gì? Tha thứ những gì? "
"Ji Hyo..she là ..," Jong Kook tìm thấy nó khó khăn để nói ra những lời khi sự thật là giống như một con dao có thể vết thương một người nào đó trái tim. Họ có thể chấp nhận điều này? Và quan trọng nhất sẽ Ji Hyo chấp nhận điều này ? Anh thậm chí còn không thể tin vào những gì tai mình nghe và gần như đấm Tae Hyun trước đó. Đây là quá flabbergasting. Không ai thực sự có thể chấp nhận điều này với một trái tim rộng mở đặc biệt là Ji Hyo.
"Wae? Có gì sai với cô ấy? đã Tae Hyun nói gì với bạn ? "
"Tôi rất tiếc vì đã không bảo vệ cô. Tôi là chồng thực sự vô vọng. Tôi hứa với các ngôi sao và cầu vồng của cô, nhưng nó bật ra tôi đã cho vết sẹo và nỗi đau của cô. Tôi nên đã chết, "
"Jong Kook-ah xin vui lòng không làm cho tôi lo lắng. Nói cho tôi biết những gì xảy ra với cô ấy! "
"Ji Hyo ... bà mất ..",
"Lost gì Jong Kook-ah? Đừng làm cho tôi sợ vui lòng",
"Abeonim..I'm thực sự xin lỗi. Xin hãy tha thứ cho tôi, "
"Chỉ cần có được lên đầu tiên và cho tôi biết tất cả mọi thứ",
"Không, tôi không muốn dậy cho đến khi bạn tha thứ cho tôi,"
"Được rồi, tôi sẽ tha thứ cho bạn. Nhận ngay bây giờ, "
"Trước khi tôi thức dậy, tôi muốn biết điều gì đó. Bạn có bất kỳ hối tiếc cưới con gái của bạn cho tôi?"
"Tại sao đột nhiên bạn hỏi tôi câu hỏi này?"
"Làm ơn. Tôi cần phải biết,"
"Nope . Bạn có thực sự là người đàn ông tốt nhất cho cô ấy. Mặc dù ban đầu không thực sự tốt đẹp, nhưng chúng tôi hy vọng cho tương lai và chúng tôi vui mừng thấy cả hai bạn đang hạnh phúc bây giờ. Bây giờ hãy đứng dậy, "Jong Kook nghĩa vụ và ngồi xuống bên cạnh Cha Ji Hyo.
"Vậy tại sao cậu lại khóc? Những gì đã xảy ra với Ji Hyo?" Joon Soo đã cố gắng bình tĩnh mặc dù trái tim anh đang đập dữ dội với dự đoán. Anh thầm cầu nguyện rằng bất cứ điều gì đi ra từ miệng Jong Kook là một tin tức tốt không phải là tin tức xấu.
"Abeonim .., Ji Hyo sẽ không thể nhìn thấy một lần nữa. P-cộng với cô ấy ... is..c-lan, "
"W-những gì? Hãy đến một lần nữa ..?"
"Ji Hyo .. s-cô mù và paralyzed..I rất tiếc. Vì me..because của tôi ..Tôi không có ở đó để bảo vệ cô ấy. Đây là lỗi của fault..my của tôi, "Jong Kook sau đó đi đến đầu gối của mình một lần nữa trong khi chờ đợi cho cha mình trong pháp luật để đáp ứng. "Ji Hyo là mù? Và làm bạn tê liệt nói," Joon Soo cuối cùng đã trở lại trái đất sau khi 10 phút của sự im lặng.
"Tôi rất xin lỗi. Đánh tôi, đánh tôi tất cả các bạn muốn ",
"Cô ấy là b mù thật sao?"
"Tae Hyun nói rằng đó chỉ là tạm thời và cô ấy cần thuốc, kiểm tra cũng như điều trị cho tình trạng tê liệt của mình. Chúng ta cần phải chờ đợi cho sưng giảm, "
"Vì vậy, t-đó chỉ là tạm? Cô ấy sẽ có thể đi bộ và nhìn thấy một lần nữa phải không?"
"Có với điều trị", với Joon Soo hít một hơi thật sâu và thở dài nặng nề. Anh nhìn lên trần nhà để giữ nước mắt rơi xuống.
"Bạn đang thực sự cho những vết sẹo của con gái tôi",
"Beat tôi tất cả các bạn muốn nếu có thể làm cho bạn sống lại một cách trung thực và tôi cần một đập tốt vì đã không thể bảo vệ cô ấy,"
"Vâng, tôi nghĩ bạn làm ", và với điều đó Joon Soo nắm lấy cổ áo Jong Kook và buộc ông phải đứng lên. Ông nắm chặt tay và hạ cánh xuống một đòn mạnh vào Jong Kook. Jong Kook rơi trên mặt đất và ho." Đó thực sự là một thuốc giảm, "Jong Kook rên rỉ. Joon Soo mượn tay anh để Jong Kook và giúp ông ngồi. "Bây giờ bạn thực sự cần phải chăm sóc của con gái tôi. Yêu cô ấy, chăm sóc cho cô ấy, bảo vệ cô ấy không có vấn đề gì, và không bao giờ để cô ấy yên, "Jong Kook gật đầu với cha mình trong lời nói của pháp luật. Sau khi tất cả đó là những gì ông muốn làm ngay sau khi anh nhận ra tình cảm thật của mình cho vợ vì ông yêu cô ấy.
"Tôi không phải là người đàn ông sẽ bỏ vợ chỉ vì cô ấy bị mù và bị tê liệt. Tôi yêu cô ấy nhiều hơn so với bất cứ điều gì, "
"Vâng, đó là lý do tại sao bạn là người phù hợp với mình nhưng làm thế nào điều này xảy ra?"
"Tôi thực sự không hiểu nhưng Tae Hyun nói rằng tác động từ các hit gây chấn thương về mắt Ống kính và võng mạc, cộng với cô ấy được rất nhiều máu. xương lưng dưới của cô đã bị thương từ các hit và để làm cho nó tồi tệ hơn, cô đã giảm từ thứ hai abeonim sàn, "
"Nhưng tại sao Tae Hyun nói rằng cô ấy là tốt trước đó?"
"Anh không có trái tim để nói ra. Ông không nghĩ rằng anh có thể chỉ mạnh dạn nói "hey con gái của bạn, vợ bạn bị mù và bị tê liệt". Sau khi tất cả các ông biết chúng tôi. Nói tin tức đau lòng này đến những người mà anh biết là quá tàn nhẫn đối với anh ta, "
"Anh phải có một thời gian khó khăn nhưng nó chỉ cho quyền tạm thời? Cô sẽ trở lại bình thường phải không? "
"Có,"
"Đây là lỗi của tôi. Bởi vì tôi biết cô ấy đã phải chịu đựng. Tôi không biết liệu cô ấy có thể chấp nhận điều này khi cô tỉnh dậy,"
"Đó là điều mà chúng ta cần phải nhìn chuyển tiếp đến. Dù phản ứng của cô, bạn cần phải đứng bên cạnh cô ấy và tiếp tục yêu cô ấy chỉ là cách bạn đã làm. Đây thực sự là một trở ngại khó khăn mà cả hai người cần phải vượt qua nhưng không nhấn mạnh đến nhiều, bạn có hỗ trợ của chúng tôi ",
"Hãy đi đến Ji Hyo," "Ji Hyo-ah kẹo của tôi, tôi rất tiếc là tôi đã không thể 't bảo vệ bạn, mà tôi đã không đứng bên cạnh bạn. Mianhe, bạn phải chịu đựng đủ vì tôi ... "Jong Kook của trái tim đau như thế nào khi nhìn thấy Ji Hyo nhìn bây giờ. Với tất cả những dây lạ, ống được gắn với cô ấy, cô ấy trông như thế nào nhạt và mỏng manh. Jong Kook nắm lấy tay ​​cô và từ từ đưa nó vào má mình. Đã 2 ngày kể từ khi Ji Hyo trong tình trạng hôn mê và cô ấy không cho thấy bất kỳ dấu hiệu quay trở lại. "Khi tôi tổ chức bạn trong arms..seeing tôi máu lớn bạn have..my tim ngừng đập, nó cảm thấy như phượng đã đến và đốt cháy linh hồn của tôi, biến tôi thành tro. Và tôi thực sự hy vọng rằng tôi là một trong những người đã chết insted của bạn ... thế giới của tôi chỉ chuyển sang màu đen và empty..and tôi bị mất trong bóng tối đó là bạn đang ánh sáng của tôi ... Tôi cần bạn Ji Hyo-ah, " "Hãy thức dậy tình yêu", "Tôi yêu em và tôi sẽ luôn luôn yêu anh. Chỉ có bạn, "và Jong Kook sau đó hôn lên bàn tay cô nhẹ nhàng. "Làm thế nào bạn có chút ai ở đó? .. bạn thực sự là tuyệt vời. Bạn đang nghĩ là đã chết, bạn sẽ không làm cho nó nhưng bạn đã làm nó. Bạn survived.You're mạnh một huh. , " "Tôi yêu em child..as tôi luôn luôn," "Tôi yêu cả hai bạn. Các bạn chính là cuộc sống của tôi và không có bạn tôi chỉ là một con người mà không có linh hồn, một con chim không có cánh của nó, một bài báo mà không cần bút, tôi không có gì mà không có em Ji Hyo-ah. Tôi yêu em, "Jong Kook đã khóc vào tay Ji Hyo. Ông giật mình khi cảm thấy một cái gì đó di chuyển trên tay. Anh nhìn mạnh mẽ để các nguồn và hy vọng rằng anh ấy không phải tưởng tượng mọi thứ. Khi anh muốn, nó di chuyển một lần nữa. "Ji Hyo? Bạn có thể nghe thấy tôi không? " "Ji Hyo ..", "O-oppa..you..talked ..... quá ... nhiều ...", Ji Hyo yếu ớt nói với đôi mắt khép kín của mình. Jong Kook nhanh chóng bấm chuông. "Jong Kook-ah ..", Tae Hyun và nhóm của ông đưa ra sau khi họ nghe tin tức. Anh nhanh chóng thực hiện một số kiểm tra về Ji Hyo. "Cô ấy là tốt bây giờ. Bà đã qua thời gian quan trọng. Nếu bất cứ điều gì xảy ra, chỉ cần gọi cho tôi không sao, " "Nó dark..is nó đã là đêm oppa? Why..you đã không bật đèn lên?" Ji Hyo đã cố gắng để có được lên nhưng nỗi đau quá nhiều cho cô ấy xử lý. "Không .." "Vậy tại sao-cô đã không hoàn thành lời của cô là tay cô di chuyển một cách tự nhiên để khắc phục mái tóc của mình. Tóc? Cô chạy ngón tay lên đầu và cảm thấy cảm ứng mượt mà trên đầu cô. Những ngón tay cô đạt thêm mặc quần áo vào đầu cô và cô để cho ngón tay của mình vào trán cô ấy. Cô ấy co rúm khi nó chạm vào các vết thương nhỏ và các ngón tay của cô dừng lại khi nó đạt mắt. đua trái tim cô, cô lắc đầu từ chối và cô ấy đưa ngón tay của mình vào cô mắt phải. Và ngón tay run rẩy của cô leo cho mắt trái của cô, nhưng cô đã sớm ngón tay kéo nhẹ nhàng và cô cảm thấy những nụ hôn ấm áp và mềm mại trên những ngón tay của mình. Quá ấm áp, giống như nước mắt chạy trên các ngón tay. Nước mắt? Nước mắt? Eyes? Đầu cô bỗng đau và cô mở mắt ra nhưng nó đã được mở ra. Cô mở năm ngón tay của cô trong mặt trận của đôi mắt của cô, nhưng cô không nhìn thấy gì, cô đã không bỏ cuộc và nhắm mắt lại và đặt ngón tay của mình một lần nữa trước mắt cô. Nhưng cô mở mắt, cô không nhìn thấy gì. Chỉ có bóng tối. "Ji Hyo-ah, candy..Ji Hyo-ah của tôi", cô có thể nghe thấy âm thanh nức nở của Jong Kook. Cơ thể cô run rẩy và cô không biết làm thế nào đối phó với anh ta. Chỉ có nước mắt mới ra đến như là câu trả lời của cô. Cô đã khóc âm thầm. Thi thể của cô di chuyển theo bản năng để cung cấp cho Jong Kook một số không gian, nhưng cô không thể di chuyển chân của mình. Chân? Cô thở hổn hển khi cô đã cố gắng để di chuyển chân của mình và kỳ lạ hơn, cô không thể cảm thấy đôi chân của mình ở tất cả. Phần dưới cơ thể của cô cảm thấy tê liệt. "O..oppa," cô rền rĩ. "Ji Hyo-ah..love, đó chỉ là tạm thời. Bạn sẽ bị phạt Ji Hyo-ah .. "Đôi chân của tôi !! Đôi mắt của tôi !! .. Tôi không thể nhìn thấy !! " "Đó chỉ là tạm thời. Tae Hyun cho biết đó là tạm thời. Bạn có thể trở lại bình thường Ji Hyo-ah, " "Đừng khóc Ji Hyo-ah..I'm đây cho bạn," "Tôi không thể đi bộ và tôi không thể nhìn thấy !! Oppa ... " "Tôi ở đây. Chúng tôi sẽ phải đối mặt này lại với nhau. Đừng khóc, những gì vấn đề là bạn đang sống, " "B-baby?" "em bé của chúng tôi là an toàn. Tôi xin lỗi Ji Hyo-ah, vì tôi không thể đi bộ và không thể nhìn thấy. Tôi sorry..I không thể bảo vệ bạn. Mianhe ", "Oppa pl




























đang được dịch, vui lòng đợi..
 
Các ngôn ngữ khác
Hỗ trợ công cụ dịch thuật: Albania, Amharic, Anh, Armenia, Azerbaijan, Ba Lan, Ba Tư, Bantu, Basque, Belarus, Bengal, Bosnia, Bulgaria, Bồ Đào Nha, Catalan, Cebuano, Chichewa, Corsi, Creole (Haiti), Croatia, Do Thái, Estonia, Filipino, Frisia, Gael Scotland, Galicia, George, Gujarat, Hausa, Hawaii, Hindi, Hmong, Hungary, Hy Lạp, Hà Lan, Hà Lan (Nam Phi), Hàn, Iceland, Igbo, Ireland, Java, Kannada, Kazakh, Khmer, Kinyarwanda, Klingon, Kurd, Kyrgyz, Latinh, Latvia, Litva, Luxembourg, Lào, Macedonia, Malagasy, Malayalam, Malta, Maori, Marathi, Myanmar, Mã Lai, Mông Cổ, Na Uy, Nepal, Nga, Nhật, Odia (Oriya), Pashto, Pháp, Phát hiện ngôn ngữ, Phần Lan, Punjab, Quốc tế ngữ, Rumani, Samoa, Serbia, Sesotho, Shona, Sindhi, Sinhala, Slovak, Slovenia, Somali, Sunda, Swahili, Séc, Tajik, Tamil, Tatar, Telugu, Thái, Thổ Nhĩ Kỳ, Thụy Điển, Tiếng Indonesia, Tiếng Ý, Trung, Trung (Phồn thể), Turkmen, Tây Ban Nha, Ukraina, Urdu, Uyghur, Uzbek, Việt, Xứ Wales, Yiddish, Yoruba, Zulu, Đan Mạch, Đức, Ả Rập, dịch ngôn ngữ.

Copyright ©2025 I Love Translation. All reserved.

E-mail: