And now, they had put Presley to bed in Maggie’s room and gotten unpac dịch - And now, they had put Presley to bed in Maggie’s room and gotten unpac Việt làm thế nào để nói

And now, they had put Presley to be

And now, they had put Presley to bed in Maggie’s room and gotten unpacked in Lauren’s old bedroom, where they’d be staying for the week to celebrate Christmas with her family.

“I’m exhausted,” Lauren laughed, setting her book aside and pulling Camila beside her. She remained silent for a moment, letting her eyes trace her childhood bedroom with a soft smile on her face.

“Me too,” Camila whispered, reaching over to turn out the light. “I love snow, but… I like the weather here, too,” she admitted with a soft laugh. Lauren tugged the blankets over them and nodded silently in agreement.

“I love you,” Lauren rasped softly, wrapping her arms around her wife’s waist and tangling their legs together. Camila sighed contently.

“I love you too,” the brown eyed girl whispered. “Can you sing?”

“Only for you,” Lauren’s voice appeared quietly, and Camila couldn’t help but smile. Soon, Lauren’s hushed singing lulled them both to sleep.

-

Camila wasn’t sure how late it was when she was stirred awake. Blinking a few times, she turned her head to look at the door, which had opened slightly and caused a beam of light to stream straight across her face. Squinting her eyes, she realized that there was a small figure standing in the doorway.

“Presley?” Camila asked softly, rubbing her eyes and pushing herself up with an arm. “Is that you?”

“Mama?”

Presley’s voice was quiet and shaky, and Camila immediately knew something was wrong. She sat up quickly, sitting on the edge of the bed and holding out her hands. “What is wrong, little flower?”

It was as if a switch was flipped. As soon as Presley confirmed it was Camila, she quickly hurried into the room and stood hesitantly in front of her mother. “I miss them.”

Camila didn’t need to ask to know what the girl was talking about. There was a long pause of silence, and she glanced over at Lauren’s sleeping figure. She wasn’t sure what to say.

Presley didn’t notice the hand that slipped out from beneath the blankets. Camila did, though. Because when she felt something squeeze her hand, she looked down and realized Lauren hadn’t been asleep. Lauren didn’t move, though, and Camila slowly realized her wife was telling her to do what she had to do.

So Camila nodded softly, hopping to her feet and pulling on a pair of pajama pants. Presley watched in confusion as the older girl tugged on a pair of boots. “What’re you doing?”

“I… I have something to show you,” Camila said softly, standing by the doorway and holding out her hand. Confused, but trusting in her, Presley took a few shy steps forward and allowed Camila to lead her down the dark hallway, down the stairs, and to the front door.

“Where are we going?” the tiny girl asked, standing on one foot as Camila helped her slip on her shoes. Camila paused, glancing up at her and giving her a soft smile.

“For a walk,” Camila nodded. Presley didn’t question her, hearing the sincerity in her voice. And soon, the smaller girl was following behind Camila as they made their way down the sidewalk. Camila seemed to know exactly where she was going, and Presley followed behind her curiously.

The streetlights lit the way for most of their walk, but soon Camila veered off onto a smaller pathway and retrieved her phone flashlight from her pocket to light the way. Presley stuck close to her side, holding onto the sleeve of Camila’s hoodie and looking around curiously.

It was hard to see where they were going, but Camila eventually found what she was looking for. Presley watched as the older girl knelt down and brushed off two plaques on the ground. Shivering, Camila turned to Presley and shone the light on the graves. “I miss them, too.”

It took Presley a few seconds to understand what Camila had meant. Even Camila was taken by surprise when the tiny girl practically lept into her arms and held her in a tight hug.

They remained like that for a few moments before Presley pulled away to sit down, carefully reaching out and feeling the cold marble of the graves. She turned to Camila, tilting her head to the side slightly. “I bet they were super awesome,” she nodded. “Cause’ they made you super awesome, too.”

“They would have loved you, too,” Camila laughed softly. Moments later, Presley was crawling into her lap, huddling in her arms to stay warm. Camila held her gently, hoping she’d done the right thing by bringing Presley here.

“You should sing em’ a song,” Presley whispered, breaking the silence between them. Camila looked down at her, confused.

“Me?” She raised an eyebrow. “Why?”

“Because you’re a good singer. And I like it when you sing in the car,” Presley giggled, looking up at the girl hopefully. How was Camila supposed to say no to that?

“Maybe just once,” Camila sighed softly, giving in. Smiling excitedly, Presley hugged Camila’s arm and looked up at her hopefully.

When Camila crawled back into bed that night, she felt a pair of arms wrap around her waist and gently pul
0/5000
Từ: -
Sang: -
Kết quả (Việt) 1: [Sao chép]
Sao chép!
And now, they had put Presley to bed in Maggie’s room and gotten unpacked in Lauren’s old bedroom, where they’d be staying for the week to celebrate Christmas with her family.“I’m exhausted,” Lauren laughed, setting her book aside and pulling Camila beside her. She remained silent for a moment, letting her eyes trace her childhood bedroom with a soft smile on her face.“Me too,” Camila whispered, reaching over to turn out the light. “I love snow, but… I like the weather here, too,” she admitted with a soft laugh. Lauren tugged the blankets over them and nodded silently in agreement.“I love you,” Lauren rasped softly, wrapping her arms around her wife’s waist and tangling their legs together. Camila sighed contently.“I love you too,” the brown eyed girl whispered. “Can you sing?”“Only for you,” Lauren’s voice appeared quietly, and Camila couldn’t help but smile. Soon, Lauren’s hushed singing lulled them both to sleep.-Camila wasn’t sure how late it was when she was stirred awake. Blinking a few times, she turned her head to look at the door, which had opened slightly and caused a beam of light to stream straight across her face. Squinting her eyes, she realized that there was a small figure standing in the doorway.“Presley?” Camila asked softly, rubbing her eyes and pushing herself up with an arm. “Is that you?”“Mama?”Presley’s voice was quiet and shaky, and Camila immediately knew something was wrong. She sat up quickly, sitting on the edge of the bed and holding out her hands. “What is wrong, little flower?”It was as if a switch was flipped. As soon as Presley confirmed it was Camila, she quickly hurried into the room and stood hesitantly in front of her mother. “I miss them.”Camila didn’t need to ask to know what the girl was talking about. There was a long pause of silence, and she glanced over at Lauren’s sleeping figure. She wasn’t sure what to say.Presley didn’t notice the hand that slipped out from beneath the blankets. Camila did, though. Because when she felt something squeeze her hand, she looked down and realized Lauren hadn’t been asleep. Lauren didn’t move, though, and Camila slowly realized her wife was telling her to do what she had to do.So Camila nodded softly, hopping to her feet and pulling on a pair of pajama pants. Presley watched in confusion as the older girl tugged on a pair of boots. “What’re you doing?”“I… I have something to show you,” Camila said softly, standing by the doorway and holding out her hand. Confused, but trusting in her, Presley took a few shy steps forward and allowed Camila to lead her down the dark hallway, down the stairs, and to the front door.“Where are we going?” the tiny girl asked, standing on one foot as Camila helped her slip on her shoes. Camila paused, glancing up at her and giving her a soft smile.“For a walk,” Camila nodded. Presley didn’t question her, hearing the sincerity in her voice. And soon, the smaller girl was following behind Camila as they made their way down the sidewalk. Camila seemed to know exactly where she was going, and Presley followed behind her curiously.The streetlights lit the way for most of their walk, but soon Camila veered off onto a smaller pathway and retrieved her phone flashlight from her pocket to light the way. Presley stuck close to her side, holding onto the sleeve of Camila’s hoodie and looking around curiously.It was hard to see where they were going, but Camila eventually found what she was looking for. Presley watched as the older girl knelt down and brushed off two plaques on the ground. Shivering, Camila turned to Presley and shone the light on the graves. “I miss them, too.”It took Presley a few seconds to understand what Camila had meant. Even Camila was taken by surprise when the tiny girl practically lept into her arms and held her in a tight hug.They remained like that for a few moments before Presley pulled away to sit down, carefully reaching out and feeling the cold marble of the graves. She turned to Camila, tilting her head to the side slightly. “I bet they were super awesome,” she nodded. “Cause’ they made you super awesome, too.”“They would have loved you, too,” Camila laughed softly. Moments later, Presley was crawling into her lap, huddling in her arms to stay warm. Camila held her gently, hoping she’d done the right thing by bringing Presley here.“You should sing em’ a song,” Presley whispered, breaking the silence between them. Camila looked down at her, confused.“Me?” She raised an eyebrow. “Why?”“Because you’re a good singer. And I like it when you sing in the car,” Presley giggled, looking up at the girl hopefully. How was Camila supposed to say no to that?“Maybe just once,” Camila sighed softly, giving in. Smiling excitedly, Presley hugged Camila’s arm and looked up at her hopefully.When Camila crawled back into bed that night, she felt a pair of arms wrap around her waist and gently pul
đang được dịch, vui lòng đợi..
Kết quả (Việt) 2:[Sao chép]
Sao chép!
Và bây giờ, họ đã đưa Presley ngủ trong phòng của Maggie và nhận được giải nén trong phòng ngủ cũ của Lauren, nơi họ sẽ được ở lại trong tuần để ăn mừng Giáng sinh với gia đình cô.

"Tôi kiệt sức," Lauren cười, đặt cuốn sách của mình sang một bên và kéo Camila bên cạnh cô. Cô vẫn im lặng một lúc, để cho đôi mắt theo dõi phòng ngủ thời thơ ấu của cô với một nụ cười nhẹ nhàng trên khuôn mặt của cô.

"Tôi cũng vậy," Camila thì thầm, đạt trên để cho ra ánh sáng. "Tôi yêu tuyết, nhưng ... tôi thích thời tiết ở đây cũng vậy," cô thừa nhận với một nụ cười nhẹ nhàng. Lauren kéo chăn lên chúng và lặng lẽ gật đầu đồng ý.

"Tôi yêu bạn", Lauren rasped nhẹ nhàng, vòng tay ôm lấy eo vợ mình và sự phức tạp đôi chân của họ với nhau. Camila thở dài mãn.

"Em cũng yêu anh", cô gái có đôi mắt nâu thì thầm. "Bạn có thể hát?"

"Chỉ cho bạn," giọng nói của Lauren xuất hiện lặng lẽ, và Camila không thể không mỉm cười. Ngay sau đó, ca hát trầm lắng của Lauren ru ngủ cả hai ngủ.

-

Camila đã không chắc chắn nó là muộn thế nào khi cô được khuấy tỉnh táo. Nhấp nháy vài lần, cô quay đầu lại để nhìn vào cánh cửa, mà đã mở ra một chút và gây ra một chùm ánh sáng để truyền thẳng trên khuôn mặt của cô. Nheo mắt, cô nhận ra rằng có một con nhỏ đứng ở cửa.

"Presley?" Camila hỏi nhẹ nhàng, xoa xoa đôi mắt của mình và đẩy mình lên với một cánh tay. "Là bạn?"

"Mama?"

Giọng nói của Presley là yên tĩnh và run rẩy, và Camila ngay lập tức biết cái gì là sai. Cô ngồi lên một cách nhanh chóng, ngồi trên mép giường và cầm tay cô. "Sai, bông hoa nhỏ là gì?"

Đó là nếu như một công tắc được lộn. Ngay sau khi Presley khẳng định đó là Camila, cô nhanh chóng vội vàng đi vào phòng và đứng ngập ngừng trước mặt mẹ mình. "Tôi nhớ họ."

Camila không cần phải hỏi để biết những gì các cô gái đã nói về. Có một lúc lâu im lặng, và cô liếc nhìn con ngủ Lauren. Cô không biết phải nói gì.

Presley đã không nhận thấy bàn tay trượt ra từ phía dưới tấm chăn. Camila đã làm, mặc dù. Bởi vì khi cô cảm thấy một cái gì đó siết chặt tay, cô nhìn xuống và nhận ra Lauren đã không ngủ. Lauren đã không di chuyển, mặc dù, và Camila dần dần nhận ra vợ mình đã nói với cô ấy để làm những gì cô đã làm.

Vì vậy, Camila gật đầu nhẹ nhàng, nhảy dậy và kéo một chiếc quần pyjama. Presley đứng nhìn trong sự nhầm lẫn như các cô gái lớn tuổi kéo vào một đôi giày. "Em đang làm gì?"

"Tôi ... Tôi có cái này cho bạn," Camila nói nhẹ nhàng, đứng ở ngưỡng cửa và nắm tay cô ấy ra. Bối rối, nhưng tin tưởng ở cô, Presley mất một vài bước nhút nhát về phía trước và cho phép Camila để dẫn cô xuống hành lang tối, xuống cầu thang, và đến cửa trước.

"Chúng ta đi đâu?" Cô gái nhỏ hỏi, đứng trên một chân như Camila giúp trượt của cô trên đôi giày của mình. Camila dừng lại, liếc nhìn cô và đưa cho cô một nụ cười nhẹ.

"Để có một dạo," Camila gật đầu. Presley không hỏi cô, nghe sự chân thành trong giọng nói của cô. Và ngay sau đó, cô gái nhỏ đã được theo sau Camila là họ làm theo cách của mình xuống vỉa hè. Camila dường như biết chính xác nơi cô đã được đi, và Presley theo sau cô tò mò.

Các đèn đường thắp sáng đường cho hầu hết các bộ của họ, nhưng ngay sau Camila đi lạc vào một con đường nhỏ và lấy đèn pin điện thoại của cô từ trong túi của mình để thắp sáng đường đi. Presley bị mắc kẹt gần đến bên cô, nắm lấy tay áo của áo Camila và nhìn xung quanh một cách tò mò.

Thật khó để nhìn thấy nơi họ sẽ đi đâu, nhưng Camila cuối cùng tìm thấy những gì cô đang tìm kiếm. Presley xem như là cô gái lớn tuổi quỳ xuống và chải ra hai mảng bám trên mặt đất. Run rẩy, Camila quay sang Presley và chiếu ánh sáng trên các ngôi mộ. "Tôi nhớ họ, quá."

Phải mất Presley một vài giây để hiểu những gì Camila đã có nghĩa. Ngay cả Camila đã bị bất ngờ khi cô gái nhỏ bé thực lept vào vòng tay của cô và ôm cô ấy trong một cái ôm thật chặt.

Họ vẫn như thế trong một vài khoảnh khắc trước khi Presley kéo đi để ngồi xuống, cẩn thận vươn ra và cảm thấy đá cẩm thạch lạnh của những ngôi mộ . Cô quay sang Camila, nghiêng đầu sang một bên nhẹ. "Tôi đặt cược họ là siêu tuyệt vời," cô gật đầu. "Nguyên nhân" họ đã làm bạn siêu tuyệt vời, quá. "

" Họ đã có thể yêu bạn, quá, "Camila cười dịu dàng. Một lúc sau, Presley đã bò vào lòng, co ro trong vòng tay của mình để giữ ấm. Camila ôm cô ấy nhẹ nhàng, hy vọng cô sẽ làm đúng bằng cách đưa Presley ở đây.

"Bạn nên hát em 'một bài hát," Presley thì thầm, phá vỡ sự im lặng giữa họ. Camila nhìn xuống cô, bối rối.

"Tôi?" Cô nhướn mày. "Tại sao?"

"Bởi vì bạn là một ca sĩ tốt. Và tôi thích nó khi bạn hát trong xe, "Presley cười khúc khích, nhìn lên cô gái hy vọng. Làm thế nào được Camila phải nói không với điều đó?

"Có lẽ chỉ cần một lần", Camila khẽ thở dài, cho ở. Mỉm cười hào hứng, Presley ôm cánh tay Camila và ngước nhìn cô hy vọng.

Khi Camila bò trở lại giường đêm đó, cô cảm thấy một đôi của cánh tay quấn quanh eo cô và nhẹ nhàng pul
đang được dịch, vui lòng đợi..
 
Các ngôn ngữ khác
Hỗ trợ công cụ dịch thuật: Albania, Amharic, Anh, Armenia, Azerbaijan, Ba Lan, Ba Tư, Bantu, Basque, Belarus, Bengal, Bosnia, Bulgaria, Bồ Đào Nha, Catalan, Cebuano, Chichewa, Corsi, Creole (Haiti), Croatia, Do Thái, Estonia, Filipino, Frisia, Gael Scotland, Galicia, George, Gujarat, Hausa, Hawaii, Hindi, Hmong, Hungary, Hy Lạp, Hà Lan, Hà Lan (Nam Phi), Hàn, Iceland, Igbo, Ireland, Java, Kannada, Kazakh, Khmer, Kinyarwanda, Klingon, Kurd, Kyrgyz, Latinh, Latvia, Litva, Luxembourg, Lào, Macedonia, Malagasy, Malayalam, Malta, Maori, Marathi, Myanmar, Mã Lai, Mông Cổ, Na Uy, Nepal, Nga, Nhật, Odia (Oriya), Pashto, Pháp, Phát hiện ngôn ngữ, Phần Lan, Punjab, Quốc tế ngữ, Rumani, Samoa, Serbia, Sesotho, Shona, Sindhi, Sinhala, Slovak, Slovenia, Somali, Sunda, Swahili, Séc, Tajik, Tamil, Tatar, Telugu, Thái, Thổ Nhĩ Kỳ, Thụy Điển, Tiếng Indonesia, Tiếng Ý, Trung, Trung (Phồn thể), Turkmen, Tây Ban Nha, Ukraina, Urdu, Uyghur, Uzbek, Việt, Xứ Wales, Yiddish, Yoruba, Zulu, Đan Mạch, Đức, Ả Rập, dịch ngôn ngữ.

Copyright ©2025 I Love Translation. All reserved.

E-mail: